Bài viết

: "Người Con Trung Dũng Của Đất Lại Xuân"

CHÍ LỚN CỦA ÔNG TẸO

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Phùng Lâm (Đoàn xã Việt Khê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người ta thường bảo "tên hay vận vào người", nhưng với ông Bùi Văn Tẹo ở thôn Lại Xuân 4, xã Việt Khê, cái tên dường như chỉ là một cách nói khiêm tốn của các cụ ngày xưa. Bởi lẽ, trong ký ức của những đồng đội cùng thời hoa lửa, ông Tẹo chưa bao giờ "nhỏ bé". Ngược lại, chí khí và sự gan dạ của ông sừng sững như chính những vách núi đá vôi quê nhà.

1. "Sóc Gió" của vùng đất cảng

Về Lại Xuân 4 những ngày này, hỏi thăm nhà ông Tẹo ai cũng biết. Người đàn ông có vóc dáng săn chắc, đậm chất nông dân ấy đã từng là nỗi khiếp sợ của kẻ thù trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.

Thời ấy, địa hình Việt Khê với những dãy núi đá tai mèo sắc nhọn và hệ thống hang động chằng chịt là "tấm khiên" che chở cho cán bộ, nhưng cũng là thử thách khắc nghiệt cho bước chân người lính. Ông Tẹo, với sự thông thuộc địa hình từ thuở chăn trâu cắt cỏ, đã biến những vách đá dựng đứng thành đường đi bằng phẳng của riêng mình. Đồng đội thường gọi vui ông là "Sóc Gió" bởi sự nhanh nhẹn, thoắt ẩn thoắt hiện mỗi khi làm nhiệm vụ trinh sát hay dẫn đường.

2. Gánh cả non sông trên vai gầy

Câu chuyện đáng nhớ nhất về ông Tẹo không phải là những trận đánh ầm ĩ, mà là sự bền bỉ phi thường trong những ngày đêm tiếp vận. Có lần, đơn vị bị địch cô lập, đường tiếp tế lương thực và đạn dược bị hỏa lực địch phong tỏa gắt gao.

Giữa lúc khó khăn ấy, ông Bùi Văn Tẹo xung phong nhận nhiệm vụ "mở đường máu". Không đi theo lối mòn, ông chọn cách leo ngược vách đá dựng đứng phía sau lưng núi – nơi địch chủ quan không canh gác. Trên vai là bao tải gạo, lưng đeo súng, ông Tẹo bám từng kẽ đá, nhích từng tấc một trong đêm tối. Mồ hôi ướt đẫm lưng áo, tay chân trầy xước tóe máu vì đá sắc, nhưng ý chí của người con Lại Xuân không cho phép ông dừng lại.

Khi ông xuất hiện trong hang đá với gùi hàng tiếp tế, đồng đội đã vỡ òa trong xúc động. Hình ảnh người chiến sĩ nhỏ bé với nụ cười hiền khô, vừa đặt gánh hàng xuống đã vội lau mồ hôi để tiếp tục chiến đấu, đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

3. Bình yên dưới nếp nhà Lại Xuân

Chiến tranh lùi xa, ông Tẹo trở về với ruộng vườn Lại Xuân 4, cất lại những huân chương, chiến công vào chiếc rương gỗ cũ. Ông lại cầm cuốc, cầm cày, cần mẫn làm giàu trên chính mảnh đất mình từng đổ máu xương gìn giữ.

Tuổi già có thể làm đôi chân ông chậm đi đôi chút, nhưng tinh thần lạc quan và khí chất hào sảng của người lính cụ Hồ thì vẫn vẹn nguyên. Trong những câu chuyện bên ấm chè xanh với bà con lối xóm, ông ít nói về mình, mà thường nhắc nhở con cháu phải sống sao cho xứng đáng với đất, với làng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn