Người con từ làng Vĩnh Yên
Câu chuyện kể về tuổi thơ nghèo khó của Phan Đình Giót và những năm tháng hình thành trong ông nghị lực, lòng thương người và ý chí vượt lên hoàn cảnh.
Làng Vĩnh Yên nằm giữa vùng quê Hà Tĩnh, nơi những con đường đất quanh co nối những mái nhà nhỏ với cánh đồng. Năm 1922, một cậu bé tên Phan Đình Giót ra đời trong một gia đình nghèo. Cuộc sống khi ấy chẳng có nhiều điều kiện để một đứa trẻ mơ ước. Cha mất sớm, hai anh em Giót phải cùng mẹ bươn chải kiếm sống.
Từ khi còn nhỏ, Giót đã sớm hiểu thế nào là khó khăn. Có những ngày trong nhà chẳng có gì ngoài nồi cơm đạm bạc. Có những buổi sáng, khi nhiều đứa trẻ khác còn được ngủ thêm, Giót đã phải theo người lớn đi làm. Những công việc nặng nhọc khiến đôi bàn tay cậu bé sớm chai sạn.
Nhưng chính cuộc sống ấy lại rèn cho Giót một tính cách đặc biệt. Cậu không dễ than phiền. Nếu mẹ mệt, Giót tìm cách làm thêm việc. Nếu người bên cạnh gặp khó khăn, cậu sẵn sàng giúp một tay.
Một buổi chiều, sau khi trở về nhà, Giót ngồi trước hiên nhìn những cánh chim bay ngang bầu trời. Người mẹ hỏi:
“Con đang nghĩ gì vậy?”
Giót im lặng một lúc rồi đáp:
“Con chỉ nghĩ sau này mình phải làm được một việc gì đó để mẹ đỡ khổ.”
Đó có thể chỉ là câu nói giản dị của một đứa trẻ. Nhưng trong dòng chảy của cuộc đời, những suy nghĩ như vậy đã góp phần tạo nên một con người biết sống vì người khác.
Năm 1945, đất nước bước vào một thời kỳ biến chuyển lớn. Những người trẻ như Giót bắt đầu có cơ hội tham gia vào những hoạt động xã hội và cách mạng. Từ một cậu bé nghèo của làng quê Hà Tĩnh, ông dần bước ra khỏi lũy tre làng để hòa mình vào cuộc đấu tranh chung của dân tộc.
Nhìn lại tuổi thơ của Phan Đình Giót, điều đáng nhớ không chỉ là sự nghèo khó. Quan trọng hơn, đó là cách một con người có thể biến gian khổ thành nghị lực. Quê hương, gia đình và những năm tháng thiếu thốn đã dạy ông biết trân trọng cuộc sống, biết yêu thương đồng đội và biết đặt trách nhiệm chung



