Người cõng thương binh
Bình nhỏ con nhưng khỏe dai. Mỗi khi có thương binh, anh luôn xung phong cõng. Quãng đường qua rừng núi hiểm trở, một chuyến đi mất hàng giờ, lưng anh trầy xước, chân run bần bật.
Trong trận càn lớn, Bình cõng liền hai thương binh ra khỏi vòng vây. Đến lần thứ ba quay lại, anh trúng đạn.
Hai người được cứu sống. Bình ở lại rừng sâu. Những bước chân cõng thương binh ấy đã in sâu vào đất rừng Trường Sơn suốt thời hoa lửa.



