Người cựu binh giữ trọn nghĩa tình đồng đội
Người cựu binh giữ trọn nghĩa tình đồng đội
Tại vùng quê Đông Hải, nhiều người vẫn thường nhắc đến cựu chiến binh Nguyễn Văn Tỵ, sinh năm 1949 — một người lính từng tham gia kháng chiến chống Mỹ và sau này trở thành tấm gương sáng về tinh thần đoàn kết, nghĩa tình đồng đội trong cuộc sống đời thường.
Ông Nguyễn Văn Tỵ sinh ra trong gia đình nông dân nghèo ven biển. Từ nhỏ, ông đã quen với cảnh lam lũ, ngày ngày theo cha ra đồng, theo mẹ gánh nước, mò cua bắt cá. Nhưng chiến tranh kéo dài khiến quê hương liên tục chìm trong khói lửa. Nhiều lần ông tận mắt chứng kiến cảnh nhà cửa bị cháy, bà con phải chạy giặc trong đêm tối.
Năm 1967, khi vừa bước sang tuổi mười tám, ông tình nguyện tham gia lực lượng cách mạng. Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công vào đơn vị chiến đấu tại khu vực miền Tây Nam Bộ.
Những năm tháng chiến tranh là chuỗi ngày đầy gian khổ. Đơn vị của ông thường xuyên hành quân qua những cánh đồng ngập nước, những khu rừng tràm đầy muỗi và sốt rét. Có những đêm cả tiểu đội phải nằm dưới hầm ngập nước lạnh để tránh máy bay địch.
Ông Tỵ là người nổi tiếng gan dạ và luôn nghĩ cho đồng đội. Trong một trận đánh năm 1971, đơn vị ông bị địch phục kích bất ngờ khi đang di chuyển qua bờ kênh. Tiếng súng vang lên dữ dội khiến nhiều chiến sĩ bị thương.
Lúc ấy, dù bản thân cũng bị thương ở tay, ông Nguyễn Văn Tỵ vẫn quay lại cõng một đồng đội bị trúng đạn nặng vượt qua đoạn đồng trống đầy nguy hiểm. Đạn bắn sát bên người, bùn đất văng tung tóe nhưng ông không bỏ cuộc.
Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị rút lui an toàn. Người đồng đội được ông cứu sống sau này luôn xem ông như người anh ruột thịt.
Chiến tranh kết thúc, ông trở về quê hương với thương tích còn mang trên người. Cuộc sống thời hậu chiến vô cùng khó khăn, nhưng ông chưa từng nản lòng. Ông dựng lại căn nhà nhỏ, làm ruộng, nuôi tôm và nuôi các con ăn học nên người.
Điều khiến bà con quý trọng ông nhất là tấm lòng nghĩa tình. Hễ nghe tin đồng đội cũ đau bệnh hay gia đình khó khăn, ông đều tìm cách thăm hỏi, giúp đỡ. Có những người đồng đội ở xa, nhiều năm không gặp, ông vẫn giữ liên lạc và coi nhau như người thân trong gia đình.
Trong các buổi họp mặt cựu chiến binh, ông thường xúc động khi nhắc về những người đã hy sinh:
“Đồng đội nằm xuống để mình được sống đến hôm nay, nên phải sống sao cho xứng đáng.”
Nhiều năm qua, ông Nguyễn Văn Tỵ còn tích cực vận động thanh niên địa phương tham gia các hoạt động xã hội, giữ gìn an ninh xóm ấp và phát huy tinh thần đoàn kết trong cộng đồng.
Dù tuổi đã cao, mái tóc bạc trắng theo năm tháng, nhưng hình ảnh người cựu chiến binh chân chất, giàu nghĩa tình ấy vẫn luôn là niềm tự hào của quê hương Đông Hải — một con người đã dành tuổi trẻ cho chiến tranh và dành cả cuộc đời sau đó để sống đẹp vì quê hương, vì đồng đội.



