NGƯỜI CỰU BINH TRỒNG HOA GIẤY
Ông Sơn trồng một giàn hoa giấy trước cổng.
Ông chọn hoa giấy vì cây dễ sống.
Chỉ cần một đoạn cành nhỏ cắm xuống đất, nếu chăm tốt sẽ bén rễ.
Ông nói con người cũng có lúc phải bắt đầu lại từ những thứ rất nhỏ.
Sau chiến tranh, ông về quê với hai bàn tay gần như trắng.
Ông bắt đầu làm lại cuộc sống.
Trồng cây.
Làm ruộng.
Sửa nhà.
Nuôi con.
Hoa giấy trước cổng lớn dần.
Mỗi năm, cây lại nở.
Màu hoa đỏ phủ kín hàng rào.
Người đi đường thường dừng lại nhìn.
Một lần, một nhóm học sinh đến thăm ông.
Các em hỏi ông về những năm tháng trước đây.
Ông không kể những chuyện quá đau buồn.
Ông chỉ kể rằng sau khi chiến tranh kết thúc, việc đầu tiên ông nghĩ đến là làm sao xây lại một cuộc sống bình thường.
Ông trồng cây.
Đó là một trong những việc đầu tiên.
Ông nói hòa bình không chỉ là không còn tiếng súng.
Hòa bình còn là khi người ta có thể trồng một cây hoa trước cửa mà không sợ ngày mai phải rời đi.
Các em nghe rất lâu.
Một em hỏi nếu được quay lại tuổi trẻ, ông có muốn thay đổi điều gì không.
Ông nói không thể thay đổi quá khứ.
Nhưng ông muốn các em sống thật tốt với hiện tại.
Giàn hoa giấy vẫn nở.
Năm này qua năm khác.
Ông già đi.
Cây lớn lên.
Những người trẻ từng đến thăm ông giờ đã trưởng thành.
Có người vẫn quay lại.
Họ chụp ảnh dưới giàn hoa.
Ông nhìn và cười.
Ông biết mình đã làm được điều mà rất nhiều người từng mong muốn.
Tạo ra một mái nhà bình yên.



