Bài viết

Người cựu chiến binh kiên trung Phan Thanh Thảo

Vĩnh Long19/11/2025Nguyễn Đinh Nhất Nam (Phú Phụng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Phú Phụng, nhắc đến cựu chiến binh Phan Thanh Thảo, ai cũng nhớ đến hình ảnh một người đàn ông hiền lành, dáng gầy, luôn nở nụ cười mộc mạc. Nhưng ít ai biết rằng, sau nụ cười ấy là cả một thời tuổi trẻ nung nấu trong khói lửa chiến tranh, gắn với trận đánh ác liệt ở cồn Phú Phụng – nơi ông từng suýt bỏ lại mạng sống.

Năm 1971, tình hình ở vùng cồn trở nên căng thẳng. Địch liên tục mở các cuộc càn quét nhằm triệt phá những căn hầm bí mật và cắt đứt đường liên lạc của lực lượng du kích. Cồn Phú Phụng, với vị trí án ngữ giữa rạch và những vườn dừa rậm rạp, trở thành mục tiêu trọng điểm.

Anh thanh niên Phan Thanh Thảo lúc đó mới tròn 19 tuổi, được giao nhiệm vụ trinh sát và dẫn đường cho tổ du kích. Thân hình nhỏ con, lanh lợi, hiểu từng đoạn rạch – từng gốc dừa trong cồn, Thảo là “đôi mắt” của cả đội.

Một sáng sớm tháng 6, trinh sát phát hiện địch chuẩn bị đưa một toán lính bảo an cùng ghe máy tiến vào cồn qua hướng Cống Ông Chưởng. Tổ du kích chỉ có tám người, vũ khí ít ỏi nhưng ai nấy đều quyết tâm.

Thảo được phân công men theo mé rạch quan sát, đồng thời tìm vị trí đặt trái nổ. Anh kể lại:

“Trong sương mù, nghe tiếng ghe địch từ xa mà tim muốn nhảy khỏi lồng ngực. Nhưng nghĩ tới bà con đang ngủ trong mấy căn nhà sàn, mình càng không cho phép bản thân sợ.”

Khi ghe địch lọt vào tầm, Thảo ra hiệu cho đồng đội. Phát súng đầu tiên vang lên, xé tan màn sớm tinh mơ. Địch lập tức bắn trả, M79 nổ dồn dập vào mé rạch. Một quả nổ ngay sát làm Thảo bị hất văng xuống bờ bùn, chân tê dại, mặt mũi tối sầm.

Nhưng giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, anh nghe tiếng gọi từ đồng đội:
“Thảo! Giữ hướng trái! Địch đang vòng lên!”

Gắng gượng đứng dậy, anh bò tới gốc bần, ném trái lựu đạn còn lại vào tốp lính đang định vòng sang bờ bên. Quả lựu đạn nổ chặn đường, buộc địch phải rối loạn đội hình, tạo thời cơ cho du kích phản kích quyết liệt.

Sau gần hai giờ giao tranh, địch buộc phải rút lui, bỏ lại nhiều vũ khí. Du kích giữ vững được cồn, không để chúng càn vào khu dân cư.

Thảo được bà con đưa vào hầm bí mật để băng bó. Bàn chân anh bầm tím, áo quần rách nát, nhưng anh vẫn cười:
“Cồn mình còn, dân còn, vậy là đủ.”

Giờ đây, mỗi lần đi ngang cồn Phú Phụng, nhìn những bụi bần xanh rì soi bóng xuống nước, ông Phan Thanh Thảo lại nhớ về sáng hôm ấy – sáng của tuổi trẻ, của lòng can đảm và của tình quê hương sâu nặng.

Ông thường kể với lớp trẻ:
“Ngày xưa tụi chú chỉ có mấy khẩu súng cũ, mà đánh được là nhờ tin nhau, thương dân mình, và không bao giờ chịu lui bước. Mấy con ráng giữ lấy quê hương này, bằng cách học hành, sống tử tế và biết ơn.”

Câu chuyện đơn sơ, nhưng qua lời kể của ông Thảo, nó trở thành ngọn lửa nhỏ thắp sáng truyền thống kiên cường của Phú Phụng – vùng đất anh hùng giữa dòng sông hiền hòa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn