NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH - NGUYỄN VĂN GIÚP
THỜI HOA LỬA CỦA NGƯỜI CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN GIÚP
Sinh năm 1958 tại ấp Phú Thạnh, xã Phú Lễ, huyện Ba Tri, vùng đất cuối nguồn sông nước Cửu Long, ông Nguyễn Văn Giúp lớn lên trong bối cảnh quê hương còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Cuộc sống lam lũ của người dân miền Tây thời bấy giờ in đậm trong ký ức của ông – những buổi sáng thức dậy đã nghe tiếng trực thăng quần đảo, những đêm phải chui xuống hầm tránh pháo, và hình ảnh những người dân hiền lành phải chịu cảnh chia ly, mất mát. Chính những điều ấy đã nuôi dưỡng trong lòng chàng thiếu niên Nguyễn Văn Giúp một ý chí mãnh liệt: phải đứng lên, phải góp sức gìn giữ quê hương.
Tháng 4 năm 1975, khi mới tròn mười bảy tuổi, ông Giúp đã tham gia lực lượng cách mạng. Dù còn trẻ, thân hình chưa thực sự cứng cáp, nhưng ý chí và tinh thần của ông thì không hề thua kém những đàn anh đi trước. Ông tham gia đơn vị chiến đấu trong giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước – thời điểm ác liệt nhưng cũng hào hùng bậc nhất.
Ngày lên đường, mẹ ông chỉ nắm chặt lấy tay con trai mà dặn rằng: “Con ráng giữ mình, giữ đồng đội, và giữ lấy quê hương.” Câu nói ấy trở thành động lực để ông vượt qua biết bao khó khăn nơi chiến trường.
Những ngày đầu, ông Giúp được phân công làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa, cơ số đạn và tiếp tế cho đơn vị. Đường hành quân qua rừng ngập mặn, qua những cánh đồng bị cày xới bởi bom đạn, có lúc phải lội sình đến quá đầu gối, có khi phải di chuyển trong đêm để tránh máy bay địch. Có hôm cả đơn vị đói đến hoa mắt, chỉ có vài củ mì khô nhưng ai cũng chia nhau, nhường từng miếng cho người yếu hơn. Ông Giúp từng kể, điều khiến ông nhớ nhất không phải sự gian khổ, mà chính là tình đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng mà chỉ có giữa chiến tranh mới được hun đúc đến sâu sắc như thế.
Trong một trận đánh lớn cuối tháng 4/1975, đơn vị của ông được giao nhiệm vụ phối hợp với lực lượng chủ lực tiến công vào các cứ điểm còn lại của địch. Đó là những giờ phút mà ông không bao giờ quên. Tiếng súng, tiếng pháo, tiếng máy bay gào rú trên đầu, nhưng tất cả không làm chùn bước những người lính trẻ. Ông Giúp cùng đồng đội kiên cường tiến lên, vừa chiến đấu vừa băng bó cho nhau, thậm chí có lúc phải dùng mảnh áo để cầm máu cho đồng đội bị thương. Chiến thắng ngày 30/4 lịch sử đến như một món quà quá đỗi lớn lao cho tất cả những hy sinh, mất mát của dân tộc – và cũng là cột mốc mà ông Giúp suốt đời không quên.
Sau ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, ông trở về địa phương tiếp tục tham gia sinh hoạt trong tổ chức, được đứng vào hàng ngũ của Đảng – niềm vinh dự lớn nhất của đời người lính. Tinh thần trách nhiệm, sự kỷ luật từ những ngày trong quân ngũ đã theo ông trong suốt quá trình cống hiến ở quê nhà.
Cuộc sống thời hậu chiến còn nhiều khó khăn, nhưng ông Giúp luôn giữ tác phong của một người lính cụ Hồ: giản dị, chân thành và hết lòng vì cộng đồng. Ông tham gia mọi phong trào ở địa phương, từ xây dựng nông thôn mới đến hỗ trợ những gia đình khó khăn. Trong mắt bà con xóm ấp, ông luôn là người đi đầu, luôn sẵn sàng giúp đỡ, không quản ngại nắng mưa.
Tháng 2 năm 1999, ông được kết nạp vào Hội Cựu chiến binh. Từ đây, ông càng có cơ hội gắn bó sâu sắc hơn với những đồng đội cũ – những người từng cùng ông đi qua “thời hoa lửa”. Họ gặp nhau, kể lại những kỷ niệm chiến trường, khi thì cười vang, lúc lại lặng người khi nhắc đến những đồng chí hy sinh đã không có ngày trở về. Nhưng hơn hết, họ luôn động viên nhau sống tốt, sống mẫu mực để làm gương cho thế hệ trẻ.
Qua nhiều năm cống hiến, ông Nguyễn Văn Giúp được xem xét và trao tặng Kỷ niệm chương của Hội Cựu chiến binh – một sự ghi nhận xứng đáng cho những đóng góp âm thầm nhưng đầy ý nghĩa của ông. Không chỉ là phần thưởng, đó còn là minh chứng cho cả một đời sống trọn vẹn với lý tưởng mà ông đã chọn từ thuở mười bảy tuổi.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, ông Giúp sống bình dị tại ấp Phú Thạnh 1, xã Tân Xuân, tỉnh Vĩnh Long. Dù tuổi đã cao, sức đã yếu, nhưng tinh thần người lính năm xưa vẫn không hề phai nhạt. Ông vẫn tham gia sinh hoạt chi hội cựu chiến binh, vẫn sẵn lòng kể chuyện chiến trường cho lớp trẻ nghe để các em hiểu hơn về giá trị của hòa bình, của độc lập mà bao thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng máu và nước mắt.
Cuộc đời ông Nguyễn Văn Giúp là câu chuyện của sự kiên cường, của tinh thần cách mạng bất khuất, và của một tấm lòng son dành cho quê hương, đất nước. “Thời hoa lửa” của ông đã lùi xa, nhưng ánh sáng của nó vẫn còn mãi – soi rọi cho những thế hệ hôm nay và mai sau.


