NGƯỜI ĐÀI TRƯỞNG THÔNG TIN QUẢ CẢM TRÊN ĐẤT BẠN CAMPUCHIA
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA: NGƯỜI ĐÀI TRƯỞNG THÔNG TIN QUẢ CẢM TRÊN ĐẤT BẠN CAMPUCHIA
Trong giai đoạn những năm 1980 khốc liệt, thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả, hàng vạn người con ưu tú của đất Việt đã tạm gác lại quê hương để hành quân sang nước bạn Campuchia. Họ mang theo sứ mệnh cứu nhân dân bạn hồi sinh từ thảm họa diệt chủng Pol Pot và đập tan tàn quân địch ẩn náu nơi rừng sâu. Để các cánh quân bộ binh, pháo binh phối hợp tác chiến chính xác, mạch máu thông tin liên lạc vô tuyến luôn là yếu tố quyết định. Với cựu chiến binh Trương Hồng Phúc (sinh năm 1962), người con của mảnh đất Quảng Nam anh hùng, tuổi trẻ của chú là những năm tháng đối mặt với hiểm nguy, giữ vững sóng vô tuyến giữa làn đạn hỏa tuyến.
Tiếng gọi non sông và hành trình ra mặt trận (Tháng 9 năm 1981)
Sinh ra và lớn lên trên dải đất Quảng Nam giàu truyền thống cách mạng, chàng thanh niên Kinh – Trương Hồng Phúc bước vào tuổi mười chín với tinh thần sục sôi của thế hệ trẻ thời hậu chiến. Tháng 9 năm 1981, giữa thời điểm cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế bước vào giai đoạn cam go, chú chính thức lên đường nhập ngũ, gác lại quê hương để bước vào đời lính.
Sau thời gian huấn luyện kỹ thuật thông tin nghiêm ngặt, chú hành quân sang chiến trường Campuchia (CPC) và được biên chế về đơn vị Tiểu đoàn 482 (D482). Đây là đơn vị trực tiếp làm nhiệm vụ quốc tế tại địa bàn chiến lược đầy gian khổ, hiểm trở – nơi tàn quân địch liên tục gài mìn bẫy và tổ chức các trận phục kích xảo quyệt.
Vị Thiếu úy, Đài trưởng kiên cường giữa rừng khộp rực lửa
Tại mặt trận, nhờ sự mưu trí, am hiểu làm chủ khí tài và năng lực chỉ huy xuất sắc, chú Trương Hồng Phúc được thăng quân hàm cấp Thiếu úy và tin tưởng giao phó trọng trách Đài trưởng.
Nhiệm vụ của một Đài trưởng thông tin vô tuyến điện nơi tiền tuyến vô cùng nặng nề và nguy hiểm. Kẻ thù luôn tìm mọi cách dò sóng để định vị và dùng pháo binh oanh tạc nhằm xóa sổ đài thông tin của ta. Mỗi lần đơn vị tác chiến, Thiếu úy Trương Hồng Phúc cùng tổ đài phải bám máy, bám trận địa dưới cái nắng cháy da thịt hay những cơn sốt rét rừng ác tính, bảo đảm giữ vững cánh sóng thông suốt, chuyển nhận mật lệnh chính xác, kịp thời phục vụ cho chỉ huy chiến đấu.
Suốt chặng đường dài từ khi nhập ngũ cho đến tháng 9 năm 1989 (thg 9-89) – thời điểm quân tình nguyện Việt Nam hoàn thành xuất sắc sứ mệnh quốc tế và rút toàn bộ quân về nước, chú đã kiên cường bám trụ, hoàn thành trọn vẹn nghĩa vụ với Tổ quốc và nhân dân bạn trước khi phục viên về nước và nhận chế độ Hưu trí.
Sự hy sinh, xả thân và những đóng góp bền bỉ của chú dưới lá quân kỳ đã được Đảng và Nhà nước ghi nhận bằng phần thưởng quý giá:
Huy chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Ba (HCCSVV.H3): Minh chứng trang trọng cho lòng trung thành, kỷ luật nghiêm minh và chặng đường cống hiến liên tục của chú trong lực lượng vũ trang nhân dân.
Sự tri ân trọn vẹn trong thời bình
Hoàn thành nghĩa vụ quốc tế vẻ vang, chú Trương Hồng Phúc trở lại cuộc sống đời thường. Chú tiếp tục mang tác phong nghiêm túc, tính kỷ luật cao và tinh thần kiên cường của người lính chiến trường vào lao động sản xuất, tích cực đóng góp xây dựng gia đình và luôn là tấm gương sáng ngời cho con cháu noi theo.
Thời gian lùi xa, nhưng đất nước không bao giờ quên ơn những người đã hiến dâng tuổi trẻ cho sự bình yên của Tổ quốc và tình hữu nghị quốc tế cao cả. Một dấu mốc ý nghĩa sâu sắc đối với chú trong cuộc sống thời bình là ngày 6 tháng 3 năm 2019 – ngày chú nhận được sự quan tâm, chi trả và thực hiện các chính sách hậu phương quân đội trang trọng, đầy nghĩa tình từ Nhà nước.
"Những tiếng tít te của máy thông tin vô tuyến bên rừng khộp năm xưa nay đã khép lại và trở thành một phần lịch sử vô giá. Tấm Huy chương Chiến sĩ vẻ vang chính là minh chứng cho bản lĩnh kiên trung của chú Thiếu úy Trương Hồng Phúc – một ngọn lửa sáng, một niềm tự hào lớn lao của gia đình và quê hương Quảng Nam."
Câu câu chuyện của chú Trương Hồng Phúc chính là một mảnh ghép lịch sử chân thực, nhắc nhở thế hệ hôm nay luôn biết ơn và trân quý giá trị của độc lập, tự do ngày hôm nay vốn được đổi bằng mồ hôi và thanh xuân của thế hệ cha anh đi trước.



