Người đàn bà góa trẻ
Liên cưới chồng chưa đầy một năm thì anh nhập ngũ. Ngày tiễn anh đi, Liên chỉ kịp dặn: “Anh nhớ giữ mình”. Anh cười: “Hòa bình anh về”.
Lá thư cuối cùng gửi về, anh kể sắp được về phép. Vài tuần sau, giấy báo tử đến. Liên mới hai mươi hai tuổi, trở thành góa phụ khi chưa kịp có một đứa con.
Suốt những năm chiến tranh còn lại, Liên ở vậy nuôi mẹ chồng, nuôi các em. Mỗi đêm, cô thắp đèn dầu khâu áo, lòng tự nhủ: “Anh hy sinh để người khác được sống, mình phải sống cho tử tế”. Cả cuộc đời âm thầm ấy chính là một ngọn hoa lửa lặng lẽ, cháy dài trong lòng hậu phương.



