người đàn bà thép
Nguyễn Thị Bình (tên khai sinh Nguyễn Thị Châu Sa, sinh ngày 26/5/1927) là một trong những nữ chính khách và nhà ngoại giao tiêu biểu của Việt Nam. Bà được nhiều người gọi là "Madame Bình", và còn được báo chí quốc tế ví là "người đàn bà thép" hay "bông hồng thép" bởi bản lĩnh, trí tuệ và sự kiên định trên bàn đàm phán quốc tế.
Vì sao bà được gọi là "người đàn bà thép"?
Danh xưng này xuất phát từ:
Bản lĩnh ngoại giao kiên cường tại Hội nghị Paris (1968–1973), nơi bà là Trưởng đoàn đàm phán của Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam.
Lập trường vững vàng nhưng mềm dẻo, kết hợp giữa sự kiên quyết về nguyên tắc và cách ứng xử khéo léo, thuyết phục.
Người phụ nữ duy nhất ký Hiệp định Paris năm 1973, văn kiện góp phần chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam.
Quá trình hoạt động cách mạng
Từ sau Cách mạng Tháng Tám năm 1945, bà tham gia các phong trào yêu nước, đấu tranh chống thực dân Pháp.
Giai đoạn 1951–1953, bà bị chính quyền thực dân Pháp bắt giam tại nhà lao Chí Hòa nhưng vẫn giữ vững ý chí cách mạng.
Sau đó tiếp tục hoạt động ở miền Nam, đảm nhiệm nhiều công tác đối ngoại và trở thành gương mặt tiêu biểu của ngoại giao cách mạng Việt Nam.
Những cương vị quan trọng
Bộ trưởng Ngoại giao Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam (1969–1976).
Bộ trưởng Giáo dục (1976–1987).
Phó Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (1992–2002).
Dấu ấn lịch sử
Nguyễn Thị Bình được xem là biểu tượng của trí tuệ, lòng yêu nước và nghệ thuật ngoại giao Việt Nam. Hình ảnh bà trong tà áo dài Việt Nam, tự tin trả lời hàng trăm nhà báo quốc tế và kiên trì đấu tranh tại Hội nghị Paris đã trở thành biểu tượng của nền ngoại giao Việt Nam hiện đại.
Một câu nói tiêu biểu của bà:
"Ngoại giao cũng là một mặt trận."
Đây là quan điểm thể hiện rõ nhận thức của bà rằng đấu tranh ngoại giao có vai trò quan trọng không kém các mặt trận khác trong sự nghiệp bảo vệ độc lập và hòa bình của đất nước.



