NGƯỜI DÂN ĐÓN BỘ ĐỘI TRỞ VỀ
Câu chuyện khép lại bằng ngày hòa bình, khi người dân đón bộ đội trở về trong nước mắt, niềm vui và ký ức không bao giờ phai về những năm tháng chiến tranh.
Ngày chiến tranh kết thúc, làng Quang Trung như thức dậy sau một cơn ác mộng dài. Tin bộ đội sắp trở về lan nhanh khắp làng. Ông Nguyễn Văn Hòa nhớ rõ buổi sáng hôm ấy – một buổi sáng yên tĩnh đến lạ, không còi báo động, không tiếng máy bay.
Người dân quét lại đường làng, dựng cờ, treo băng vải đỏ. Những bà mẹ đứng ngóng ngoài đầu làng từ sớm, tay run run cầm nắm hương. Không ai biết con mình có trở về không, nhưng ai cũng hy vọng.
Khi đoàn bộ đội xuất hiện, cả làng òa khóc. Có người nhận ra con, có người nhận ra chồng, nhưng cũng có những bà mẹ ngã quỵ khi không thấy bóng dáng quen. Ông Hòa kể: “Niềm vui và nỗi đau hòa lẫn, không tách ra được.”
Bộ đội trở về gầy gò, áo quần sờn rách, nhưng ánh mắt sáng. Họ được mời về từng nhà, ăn bữa cơm hậu phương giản dị: bát canh rau, đĩa cà muối, nhưng ấm hơn bất kỳ mâm cao cỗ đầy nào.
Với ông Hòa, khoảnh khắc ấy là phần thưởng lớn nhất cho những năm tháng chịu đựng bom đạn. Người dân hiểu rằng: chiến thắng không chỉ của người cầm súng, mà là của cả dân tộc – của những người đã âm thầm giữ làng, giữ lửa, giữ hậu phương suốt cuộc chiến.



