người dẫn đường trong màn đêm không trăng
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giữa núi rừng Trường Sơn hiểm trở, việc hành quân của bộ đội và vận chuyển chi viện cho chiến trường miền Nam phụ thuộc rất nhiều vào những người dẫn đường. Họ là những chiến sĩ thông thạo địa hình, có nhiệm vụ mở lối, dẫn đoàn quân vượt qua rừng sâu, suối dữ và những đoạn đường bị bom đạn cày xới. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về chiến sĩ dẫn đường trẻ Hà Văn Lực là một câu chuyện xúc động về sự gan dạ và tinh thần trách nhiệm thầm lặng.
Hà Văn Lực sinh ra trong một bản vùng cao thuộc tỉnh Thanh Hóa. Từ nhỏ, anh đã quen với việc đi rừng, thuộc từng con suối, từng lối mòn qua các dãy núi.
Khi nhập ngũ, Lực được biên chế vào đơn vị dẫn đường Trường Sơn, chuyên dẫn các đoàn hành quân và vận chuyển qua những khu vực rừng núi phức tạp.
Công việc của anh là đi trước đội hình, kiểm tra đường đi, đánh dấu lối an toàn và tránh các khu vực nguy hiểm như bãi bom, sạt lở hoặc điểm phục kích.
Nhiều khi, anh phải đi một mình trong đêm tối, chỉ dựa vào kinh nghiệm và những dấu hiệu rất nhỏ trong rừng để xác định phương hướng.
Đoàn quân phía sau chỉ có thể tiến lên khi có tín hiệu an toàn từ người dẫn đường.
Một mùa mưa năm 1972, tuyến hành quân qua khu vực rừng đá bị đánh phá nặng nề. Nhiều đoạn đường cũ bị sập hoặc bị bom phá không còn nhận ra lối đi.
Đơn vị của Lực được giao nhiệm vụ dẫn một đoàn vận tải quan trọng vượt qua khu vực này để kịp chi viện cho chiến trường.
Đêm hôm ấy, trời không trăng, mưa rừng xối xả, tầm nhìn gần như bằng không.
Lực đi đầu đội hình, dùng dao rừng phát quang từng đoạn cây chắn lối và đánh dấu đường đi cho đoàn phía sau.
Càng đi sâu vào rừng, địa hình càng hiểm trở, có những đoạn phải bám vào rễ cây để vượt qua vách đá trơn trượt.
Khi đoàn hành quân đến gần một khe suối lớn, Lực phát hiện dấu hiệu đất bị sụt lở do bom từ những ngày trước.
Nếu đi theo lối cũ, cả đoàn có thể gặp nguy hiểm lớn.
Anh lập tức cho dừng đội hình và tìm đường vòng an toàn hơn.
Trong lúc đang quan sát địa hình, máy bay địch bất ngờ xuất hiện và ném pháo sáng xuống khu vực rừng.
Cả khu vực sáng rực, dễ bị lộ đội hình.
Ngay sau đó, bom bắt đầu nổ gần tuyến đường hành quân.
Đất đá từ sườn núi lăn xuống khiến đường đi càng trở nên nguy hiểm.
Lực quyết định dẫn đoàn di chuyển qua một lối mòn hẹp ven suối mà anh từng đi qua khi trinh sát trước đó.
Lối đi rất nguy hiểm, một bên là vách đá, một bên là dòng nước chảy xiết.
Anh đi đầu, từng bước chắc chắn, vừa đi vừa ra hiệu cho đoàn phía sau giữ khoảng cách an toàn.
Khi cả đoàn gần qua hết đoạn suối, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sườn núi khiến đất đá sạt xuống mạnh.
Một số người phía sau bị trượt chân, nhưng Lực nhanh chóng quay lại hỗ trợ, giữ vững đội hình.
Trong lúc nguy hiểm nhất, anh vẫn cố đảm bảo không ai bị lạc hướng trong màn đêm và khói bom.
Sau nhiều giờ hành quân căng thẳng, đoàn đã vượt qua khu vực nguy hiểm an toàn và tiếp tục hành trình chi viện.
Nhưng Lực bị kiệt sức do làm việc liên tục trong điều kiện mưa rét và căng thẳng kéo dài.
Sau trận hành quân ấy, đoàn vận tải vẫn hoàn thành nhiệm vụ đúng thời gian, góp phần quan trọng cho chiến dịch.
Những người lính từng đi qua tuyến đường ấy vẫn luôn nhớ đến người dẫn đường trẻ không ngại hiểm nguy, đi trước trong đêm tối để mở lối cho cả đơn vị phía sau.
Câu chuyện về Hà Văn Lực là hình ảnh tiêu biểu của lực lượng dẫn đường Trường Sơn trong thời hoa lửa – những con người thầm lặng nhưng đã góp phần mở ra con đường chiến thắng bằng sự kiên cường, bản lĩnh và tinh thần hy sinh vì nhiệm vụ.
Ngày nay, khi những con đường đã được mở rộng và ánh sáng đã phủ khắp núi rừng, thế hệ trẻ càng phải biết trân trọng những hy sinh của cha anh đi trước. Những câu chuyện lịch sử ấy sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống trách nhiệm, vững vàng và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



