Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI DÂN GIỮ ĐƯỜNG SẮT

Câu chuyện về những người dân và công nhân đường sắt ngày đêm bám tuyến, sửa ray, canh gác cầu cống để giữ mạch vận tải huyết mạch của hậu phương trong mưa bom bão đạn.

Hưng Yên17/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong chiến tranh, đường sắt là tuyến vận tải chiến lược đặc biệt quan trọng. Từng đoàn tàu chở bộ đội, vũ khí, lương thực lăn bánh từ hậu phương ra tiền tuyến. Chính vì thế, đường sắt trở thành mục tiêu đánh phá thường xuyên của không quân Mỹ. Ông Phạm Văn Sửu là một trong những người đã trực tiếp giữ đường sắt bằng chính thân mình.

Ông Sửu vốn là nông dân, sau được điều động vào tổ bảo trì đường sắt của địa phương. Công việc của ông và đồng đội là canh gác, sửa chữa, khắc phục hư hỏng ray, tà vẹt, cầu cống ngay sau mỗi trận bom. Không có giờ nghỉ cố định. Hễ bom vừa dứt là phải ra đường ray.

Địch thường đánh vào ban ngày, nhưng sửa chữa lại phải làm ngay trong đêm để sáng hôm sau tàu có thể chạy. Ông Sửu nhớ rõ những đêm mưa, cả tổ lội bùn, dùng đèn dầu bọc kín để soi từng đoạn ray bị cong vênh. Có đoạn ray bị bom hất bật lên, phải dùng xà beng, kích tay để nắn lại.

Nguy hiểm nhất là sửa chữa khi bom chưa nổ hết. Nhiều lần, bom nổ chậm còn nằm sát đường ray. Nhưng nếu không sửa ngay, tuyến bị tắc, tàu không thể chạy. Ông Sửu cùng đồng đội vừa làm vừa quan sát, chỉ cần có dấu hiệu nguy hiểm là lao xuống hầm tránh.

Có lần, khi đang thay tà vẹt, máy bay quay lại đánh bồi. Cả tổ phải nằm rạp ngay bên đường ray, che đầu bằng bao cát. Bom nổ cách đó không xa, đất đá văng đầy người. Khi bom ngớt, họ lại đứng dậy tiếp tục làm, vì đoàn tàu quân sự đang chờ.

Ngoài sửa chữa, ông Sửu còn tham gia canh gác chống biệt kích. Ban đêm, từng tốp dân quân chia nhau đi dọc tuyến, kiểm tra cầu, cống, phòng địch phá hoại. Những đêm lạnh, mưa phùn, áo ướt sũng, nhưng không ai rời vị trí.

Nhờ sự bám trụ ấy, tuyến đường sắt qua địa phương hiếm khi bị tê liệt quá một đêm. Tàu vẫn chạy, hàng vẫn đi. Sau hòa bình, nhiều người đi tàu qua tuyến này không biết rằng, dưới mỗi mét ray là mồ hôi và sự hy sinh thầm lặng của những người dân giữ đường sắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn