NGƯỜI DÂN GIỮ KHO XĂNG
Câu chuyện về người phụ nữ được giao nhiệm vụ trông coi và bảo vệ kho xăng dầu bí mật – mục tiêu đánh phá hàng đầu của không quân Mỹ – trong những năm chiến tranh ác liệt.
Trong chiến tranh, xăng dầu là thứ còn nguy hiểm hơn cả thuốc nổ. Một kho xăng bị trúng bom có thể thiêu rụi cả làng. Nhưng nhớ đến chiến tranh, ít ai biết rằng có những người dân bình thường đã canh giữ kho xăng bằng chính sinh mạng của mình. Bà Đào Thị Huệ là một trong số đó.
Kho xăng nơi bà Huệ trông coi không phải là kho nổi. Đó là hệ thống thùng phuy chôn sâu dưới đất, phân tán nhiều điểm trong vườn, dưới ao cạn, dưới lũy tre. Mỗi điểm chỉ chứa một lượng nhất định để nếu trúng bom cũng không gây cháy lan. Bà Huệ là người nắm rõ vị trí nhiều hầm nhất.
Công việc của bà không chỉ là trông coi, mà còn là phát hiện sớm nguy cơ cháy nổ. Mỗi ngày, bà kiểm tra từng miệng hầm, ngửi mùi xăng, xem có rò rỉ không. Chỉ cần một sơ suất nhỏ là có thể gây thảm họa. Những hôm nắng nóng, bà càng lo lắng, vì áp suất trong thùng tăng cao.
Nguy hiểm nhất là khi máy bay địch đánh phá xung quanh kho. Mỗi lần như vậy, bà không được phép rời vị trí. Nếu bom gây rò rỉ, phải xử lý ngay: lấp đất, phủ cát, che kín miệng hầm. Có lần, một thùng phuy bị móp do sức ép bom, xăng rỉ ra. Bà Huệ cùng cán bộ kho xử lý trong đêm, tay chân dính đầy xăng, chỉ cần một tia lửa là không còn gì.
Kho xăng không chỉ để dự trữ, mà còn để cấp phát nhanh cho các đơn vị vận tải, xe quân sự. Khi có lệnh, bà Huệ cùng tổ bảo vệ mở hầm, bơm xăng thủ công vào can, chuyển đi ngay. Mọi việc đều làm trong đêm, không ánh sáng, không tiếng động lớn.
Bà từng chứng kiến đồng đội bị thương do bỏng xăng. Nhưng không ai xin rời nhiệm vụ. Bà nói: “Xăng mà cháy thì xe không chạy, pháo không kéo được.” Chính ý nghĩ ấy giúp bà vượt qua nỗi sợ.
Sau chiến tranh, kho xăng được di dời, hầm lấp lại. Nhưng với bà Huệ, những năm giữ kho xăng là quãng đời không thể quên – quãng đời mà người dân hậu phương đã đứng giữa lằn ranh sống chết để giữ mạch máu của cuộc kháng chiến.



