Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI DÂN GIỮ LỬA HẬU PHƯƠNG

Chiến tranh không chỉ diễn ra ở mặt trận. Với những người ở lại làng quê, giữ được ngọn lửa bếp đỏ mỗi ngày cũng là một cuộc chiến. Bà Vũ Thị Liên còn nhớ rất rõ những năm bom Mỹ đánh phá ác liệt, khi đàn ông ra trận, làng quê chỉ còn người già, phụ nữ và trẻ nhỏ.

Hưng Yên17/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Giữ lửa” với bà không chỉ là giữ bếp nấu cơm, mà là giữ nhịp sống, giữ tinh thần cho cả làng. Mỗi ngày, dù còi báo động vang lên bao lần, bà vẫn nhóm bếp đúng giờ, nấu cơm tập thể cho hợp tác xã, cho gia đình bộ đội. Có hôm, vừa đặt nồi lên bếp thì bom rơi gần làng, đất rung chuyển. Mọi người chui xuống hầm, bà vẫn cố che nắp nồi, dặn: “Bom ngớt là phải có cơm ăn ngay.”

Những ngày giáp hạt, gạo thiếu, củi hiếm, bà Liên cùng các chị em thay nhau đi mót rơm, nhặt cành khô, phơi từng nắm trấu để làm chất đốt. Bếp đặt trong hầm chữ A, khói phải dẫn qua ống rơm ẩm để không lộ từ trên cao. Có lần khói bốc mạnh, máy bay trinh sát lượn vòng, cả làng nín thở. Nhờ sự nhanh trí của bà, bếp được dập kịp thời.

Trong ký ức bà Liên, bếp lửa hậu phương không chỉ sưởi ấm con người mà còn sưởi ấm niềm tin: còn bếp đỏ, là còn làng; còn làng, là còn cách mạng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn