NGƯỜI DÂN GÙI ĐẠN LÊN CAO ĐIỂM
Những cao điểm phòng không quanh làng là nơi sinh tử, nơi từng viên đạn có thể quyết định sự sống còn của trận địa. Ông Trần Văn Phúc, khi ấy là dân quân, được giao nhiệm vụ gùi đạn tiếp tế trong những đợt đánh trả máy bay Mỹ.
Đạn nặng, đường trơn, bom nổ liên hồi. Mỗi chuyến gùi từ chân làng lên cao điểm phải đi trong đêm, men theo lối mòn qua ruộng nước. Có lần, bom nổ gần, sức ép hất ông ngã dúi dụi, bao đạn văng xuống bùn. Ông lại bò dậy, nhặt từng viên, vì “thiếu một viên là pháo im tiếng”.
Nhiều người bị thương khi đang gùi đạn. Nhưng không ai bỏ hàng. Ông Phúc kể: “Chúng tôi hiểu, trên cao kia là bộ đội, là bầu trời quê mình. Không lên thì làng chết.”



