Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI DÂN HIẾN NHÀ LÀM TRẠM QUÂN Y

Trong những năm bom đạn, nhà dân trở thành trạm quân y. Bà Nguyễn Thị Lan đã hiến căn nhà của mình, chăm sóc bộ đội, chịu những hiểm nguy rình rập, đồng thời trở thành “mạch sống” nối hậu phương với tiền tuyến.

Hưng Yên17/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Nguyễn Thị Lan, sinh năm 1930, quê xã Trà Giang tỉnh Hưng Yên. Khi bộ đội về địa phương, nhiều người bị thương nặng mà trạm quân y quá tải. Tôi nhận quyết định: hiến nhà mình làm trạm quân y.

Ban đầu, hàng xóm phản đối. Nhà tôi là nơi sinh sống, gạo không dư, con còn nhỏ. Nhưng tôi nói:
Nếu không hiến, bộ đội sẽ không được cứu. Tôi không thể làm ngơ.

Từ ngày đó, gian bếp, buồng ngủ của tôi biến thành phòng điều trị. Tôi trực tiếp chăm sóc thương binh: rửa vết thương, nấu cháo loãng, giặt quần áo, trấn an tinh thần.

Máu, nước mắt, tiếng khóc, tiếng rên… tôi đã thấy quá nhiều. Nhưng niềm tin trong tôi là cứu người là cứu cách mạng.

Đêm đêm, khi máy bay địch ném bom gần làng, tôi nằm ôm thương binh vào lòng, che chở bằng thân mình, không màng nguy hiểm.

Ngày hòa bình, tôi vẫn giữ nguyên bức tường nơi đặt giường thương binh như một chứng tích, để con cháu nhớ rằng người dân cũng là hậu phương chiến đấu thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn