Bài viết

NGƯỜI DÂN NUÔI GIẤU CÁN BỘ TRONG RỪNG TÂY NINH

Tây Ninh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, vùng rừng thuộc Tây Ninh không chỉ là nơi trú ẩn của lực lượng cách mạng, mà còn là mái nhà chung của những người dân bình dị nhưng đầy lòng yêu nước.

Ông Ba Lý là một người nông dân như thế.

Nhà ông nằm sâu trong khu vực rừng gần Lò Gò – Xa Mát. Cuộc sống vốn đã khó khăn, nhưng chiến tranh khiến mọi thứ càng thêm thiếu thốn. Dù vậy, khi cán bộ cách mạng tìm đến, ông không hề do dự mà mở cửa đón vào.

Ban đầu chỉ là vài người, rồi dần dần số lượng tăng lên. Ngôi nhà nhỏ của ông trở thành nơi trú ẩn bí mật, nơi các cán bộ nghỉ chân, chữa bệnh và bàn bạc kế hoạch.

Để đảm bảo an toàn, ông Ba Lý cùng gia đình đào hầm ngay dưới nền nhà. Miệng hầm được ngụy trang khéo léo bằng những tấm ván và lớp đất mỏng bên trên. Ban ngày, mọi thứ trông như bình thường. Nhưng ban đêm, ánh đèn nhỏ le lói dưới lòng đất lại là nơi giữ gìn những bí mật quan trọng của cách mạng.

Không chỉ cho chỗ ở, ông còn chia sẻ từng bát cơm, từng củ sắn. Có những ngày cả nhà phải nhịn đói để dành phần cho cán bộ. Khi bị địch càn quét, ông bình tĩnh đối phó, giữ kín mọi bí mật.

Một lần, quân địch bất ngờ ập vào kiểm tra. Chúng lục soát từng góc nhà, nghi ngờ có người ẩn náu. Trong khi đó, dưới hầm là ba cán bộ đang nín thở.

Tên lính nhìn chằm chằm vào ông, hỏi dồn:
“Có giấu ai không?”

Ông Ba Lý chỉ lắc đầu, giọng bình thản:
“Tui chỉ có mấy người trong nhà, nghèo còn không đủ ăn.”

Chúng không tìm thấy gì, cuối cùng rút đi. Khi tiếng bước chân xa dần, ông mới nhẹ nhàng mở nắp hầm. Những người trong hầm bước lên, ai cũng xúc động.

Có người hỏi:
“Chú không sợ sao?”

Ông chỉ cười:
“Sợ chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ thì lấy ai nuôi cách mạng?”

Câu nói giản dị ấy đã theo các cán bộ suốt những năm tháng chiến đấu.

Nhờ những người dân như ông Ba Lý, lực lượng cách mạng tại Tây Ninh đã có chỗ đứng vững chắc, có hậu phương ngay giữa lòng địch.

Sau ngày hòa bình, ngôi nhà của ông không còn là nơi bí mật nữa, nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên vẹn. Người ta nhắc đến ông không phải như một anh hùng trên chiến trường, mà là một “người anh hùng thầm lặng” – người đã góp phần giữ vững ngọn lửa cách mạng.

Câu chuyện của ông Ba Lý cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, không chỉ có những người cầm súng mới là anh hùng.

Những người dân bình dị, với tấm lòng son sắt, cũng chính là nền tảng vững chắc làm nên thắng lợi của dân tộc.

Và chính từ những mái nhà đơn sơ ấy, “hoa lửa” đã âm thầm bùng cháy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn