Người đàn ông không dám xem pháo hoa
Mỗi dịp lễ Tết, khi mọi người háo hức ra đường xem pháo hoa, ông Bùi Văn Đạt (82 tuổi, Tam Điệp) lại đóng cửa ngồi trong nhà. “Nghe giống tiếng bom,” ông nói.
“Các cháu có thích pháo hoa không?”
Ông Đạt hỏi chúng tôi khi câu chuyện bắt đầu.
Chúng tôi gật đầu.
Ông cười, nhưng ánh mắt không vui:
“Ông thì không.”
Trong chiến tranh, ông từng trải qua những trận ném bom dữ dội.
“Âm thanh nó… không giống cái gì khác.”
Ông dùng tay mô tả:
“Không chỉ là tiếng nổ. Nó rung cả người.”
Sau chiến tranh, lần đầu nghe pháo hoa, ông đã nằm xuống theo phản xạ.
“Mọi người xung quanh cười… còn tôi thì run.”
Từ đó, ông không bao giờ đi xem nữa.
“Không phải không thích… mà là không chịu được.”
Đêm giao thừa, khi cả xóm kéo nhau ra trung tâm xem pháo hoa, nhà ông tắt đèn.
“Ngồi im… đợi nó qua.”
Ông nói:
“Chiến tranh qua rồi. Nhưng có những âm thanh… nó không chịu đi.”



