NGƯỜI ĐÀN ÔNG THÁI BÌNH SỬA CẦU GẤP TRONG ĐÊM BOM
Câu chuyện về một người đàn ông Thái Bình cùng dân quân địa phương sửa chữa cây cầu huyết mạch trong đêm, giữa bom đạn dội xuống, để giữ mạch giao thông cho xe quân sự ra tiền tuyến.
Cây cầu gỗ bắc qua con sông nhỏ ở Hưng Hà không có tên trên bản đồ quân sự. Nhưng trong những năm đánh phá miền Bắc, nó là mạch máu của cả một vùng hậu phương. Và khi bom Mỹ đánh sập cây cầu ấy, một người đàn ông Thái Bình đã coi việc sửa cầu là mệnh lệnh sống còn.
1. Cầu gãy – đường không được gãy
Ông Đỗ Văn Khang khi đó mới ngoài ba mươi, làm dân quân kiêm thợ mộc. Ban ngày làm ruộng, ban đêm trực cầu. Ông hiểu rất rõ: chỉ cần cây cầu này tắc một đêm, xe lương thực, xe quân sự sẽ phải vòng hàng chục cây số, có khi lỡ cả chiến dịch.
Đêm ấy, máy bay Mỹ quay lại lần thứ ba. Một quả bom rơi trúng đầu cầu. Gỗ tung lên, dầm gãy, nước sông dâng đỏ ngầu.
Nhìn cây cầu đổ sập, ông Khang nói một câu gọn lỏn:
“Phải sửa ngay trong đêm.”
2. Sửa cầu giữa tiếng bom rít
Không có máy móc. Chỉ có đèn dầu, búa, đục, dây thừng. Ông Khang gọi dân quân, gọi thanh niên trong làng.
Bom còn chưa dứt hẳn, họ đã xuống nước. Người ngâm mình dưới sông giữ trụ. Người trên bờ đẽo gỗ.
Có lúc tiếng máy bay quay lại. Cả đội nằm ép sát bờ. Bom nổ. Đất đá trút xuống. Rồi lại đứng dậy làm tiếp.
Ông Khang quát khẽ:
“Nhanh tay! Trước khi trời sáng.”
3. Cây cầu và sinh mạng
Một tấm ván trượt. Ông Khang rơi xuống sông, đầu va vào trụ cầu, máu chảy. Anh em định kéo ông lên.
Ông gạt đi:
“Cầu chưa xong, tôi chưa lên.”
Đến gần sáng, cây cầu tạm được ghép xong. Chưa kịp thử thì đoàn xe quân sự đầu tiên đã tới.
Xe qua cầu. Gỗ kêu răng rắc. Nhưng cầu đứng vững.
4. Cây cầu không tên
Sau chiến tranh, cầu được xây lại bằng bê tông. Không ai đặt tên cầu theo tên ông Khang.
Nhưng người làng nói với nhau:
“Cầu này được giữ bằng máu.”
Và trong ký ức của họ, đêm sửa cầu ấy sáng hơn mọi huân chương.



