Người đan sọt trở thành danh tướng
uối thế kỷ XIII, đất nước Đại Việt đứng trước những cuộc xâm lược lớn của quân Nguyên – Mông.
Trong thời kỳ ấy, có một người thanh niên xuất thân bình thường nhưng có ý chí và tài năng đặc biệt. Đó là Phạm Ngũ Lão.
Ông sinh năm 1255 tại Phù Ủng, Hưng Yên.
Từ nhỏ, Phạm Ngũ Lão đã có chí lớn.
Một hôm, khi đang ngồi đan sọt bên đường, ông chăm chú suy nghĩ về việc nước.
Đúng lúc ấy, đoàn quân của Trần Quốc Tuấn đi qua.
Người lính ra hiệu:
— Tránh đường cho đoàn quân đi qua!
Nhưng Phạm Ngũ Lão vẫn ngồi yên, chìm trong suy nghĩ.
Một người lính tức giận dùng giáo đâm vào đùi ông.
Máu chảy, nhưng Phạm Ngũ Lão vẫn không hay biết.
Khi phát hiện sự việc, ông mới đứng dậy.
Trần Quốc Tuấn nghe chuyện liền hỏi:
— Vì sao ngươi ngồi giữa đường mà không biết quân ta đi qua?
Phạm Ngũ Lão đáp:
— Tôi đang suy nghĩ về việc nước nên không biết có đoàn quân đi qua.
Trần Quốc Tuấn thấy chàng trai có chí lớn nên rất khâm phục.
Ông hỏi:
— Ngươi có muốn theo ta ra trận không?
Phạm Ngũ Lão đáp:
— Nếu được theo tướng quân, tôi nguyện đem hết sức mình để bảo vệ đất nước.
Từ đó, Phạm Ngũ Lão gia nhập quân đội nhà Trần.
Ông chăm chỉ học tập võ nghệ, nghiên cứu cách đánh giặc và nhanh chóng trở thành một người có tài.
Năm 1285, quân Nguyên – Mông xâm lược Đại Việt lần thứ hai.
Phạm Ngũ Lão cùng quân đội nhà Trần tham gia nhiều trận đánh.
Một người lính hỏi:
— Quân địch đông và mạnh như vậy, chúng ta có thể thắng không?
Phạm Ngũ Lão đáp:
— Quân đông chưa chắc đã thắng. Điều quan trọng là chúng ta phải đoàn kết và biết cách đánh.
Quân Trần liên tiếp phản công.
Phạm Ngũ Lão chiến đấu dũng cảm và lập nhiều công lao.
Năm 1288, quân Nguyên – Mông xâm lược Đại Việt lần thứ ba.
Ông tiếp tục theo Trần Hưng Đạo chiến đấu.
Trong cuộc kháng chiến, Phạm Ngũ Lão cùng các tướng sĩ tham gia nhiều trận đánh quan trọng, góp phần đánh bại quân xâm lược.
Sau chiến tranh, ông tiếp tục được triều Trần trọng dụng.
Phạm Ngũ Lão trở thành một vị tướng nổi tiếng.
Ông không chỉ giỏi võ nghệ mà còn có tài văn chương.
Bài thơ “Thuật hoài” của ông thể hiện rõ chí khí của một người trai thời Trần:
“Hoành sóc giang sơn kháp kỷ thu,
Tam quân tỳ hổ khí thôn ngưu.”
Những câu thơ thể hiện khát vọng lập công, cống hiến sức mình cho đất nước.
Một người hỏi:
— Từ một người dân bình thường, làm thế nào ông trở thành vị tướng tài?
Phạm Ngũ Lão trả lời:
— Không ai sinh ra đã giỏi. Muốn làm được việc lớn phải có chí, phải học hỏi và phải rèn luyện không ngừng.
Phạm Ngũ Lão qua đời năm 1320.
Tên tuổi ông được lịch sử ghi nhớ như một danh tướng tài ba của nhà Trần.
BÀI HỌC
Câu chuyện về Phạm Ngũ Lão nhắc chúng ta về ý chí, lòng yêu nước, tinh thần học hỏi và khát vọng cống hiến.
Xuất thân không quyết định tương lai của một người. Điều quan trọng là có mục tiêu, biết cố gắng và không ngừng rèn luyện.
Nếu có ước mơ tốt đẹp, hãy bắt đầu từ những việc nhỏ và kiên trì từng ngày. Chính sự nỗ lực ấy có thể giúp chúng ta trưởng thành và tạo nên những điều có ích cho quê hương, đất nước.



