NGƯỜI DÂN THÁI BÌNH ĐỐT LỬA NGHI BINH ĐÁNH LẠC MÁY BAY
Câu chuyện về người dân Thái Bình tổ chức đốt lửa nghi binh, đánh lạc hướng máy bay Mỹ, bảo vệ làng mạc, kho tàng và tuyến vận tải trong những đợt ném bom ác liệt.
Trong chiến tranh, không phải lúc nào chiến thắng cũng đến từ súng đạn. Có những trận đánh không tiếng nổ, nơi vũ khí chỉ là lửa, bóng tối và sự mưu trí của người dân. Ở vùng ven biển Tiền Hải, ông Lương Văn Hợi và dân làng đã đánh máy bay Mỹ bằng chính cách ấy.
1. Khi cả làng trở thành một trận địa
Những năm Mỹ tăng cường đánh phá miền Bắc, Tiền Hải liên tục bị ném bom vì nghi có kho lương và tuyến vận chuyển. Ban ngày, máy bay trinh sát bay thấp. Ban đêm, bom rải dọc bờ biển.
Ông Hợi khi đó là dân quân, được giao nhiệm vụ tổ chức nghi binh.
Ông nói:
“Mình không có pháo cao xạ, thì phải dùng đầu óc.”
2. Đốt lửa để cứu làng
Kế hoạch được bàn trong đêm. Dân làng gom rơm rạ, củi khô, nhựa thông. Khi máy bay xuất hiện, lửa được đốt ở khu đất trống xa làng, tạo thành những điểm sáng giống kho hàng.
Cả làng tắt đèn tuyệt đối.
Máy bay Mỹ phát hiện ánh lửa, lập tức trút bom xuống nơi nghi binh. Đất trời rung chuyển, nhưng làng vẫn nguyên vẹn.
3. Đêm sinh tử
Có đêm, gió đổi hướng, lửa cháy lan. Ông Hợi cùng mấy người lao vào dập lửa, trong khi bom vẫn nổ.
Một người bị mảnh bom sượt qua, ngã xuống. Nhưng lửa được dập kịp thời, không lộ làng.
Ông Hợi nói sau này:
“Lửa cháy lên là để dân sống.”
4. Trận đánh không tên
Nhiều năm liền, dân làng tổ chức nghi binh thành công. Không kho nào bị trúng bom. Không nhà nào bị sập.
Sau hòa bình, không ai ghi chép những trận đánh ấy. Nhưng với người Tiền Hải, đó là những chiến công không bia đá.



