Khác

Người dân và Tổ quốc (1)

Người dân và Tổ quốc

Lai Châu26/03/2026Chi đoàn bản Sàng Sang (Đoàn xã Dào San)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở khắp mọi miền đất nước Việt Nam, từ những bản làng heo hút nơi núi cao đến những vùng đồng bằng trù phú, từ biên giới xa xôi đến hải đảo giữa biển khơi, luôn có những con người bình dị đang ngày ngày góp phần bảo vệ Tổ quốc theo cách riêng của mình. Họ không mang quân phục, không đứng trong hàng ngũ chính quy, nhưng trong trái tim họ luôn có một tình yêu sâu sắc dành cho quê hương, đất nước. Ở những vùng biên giới thuộc Lai Châu hay Hà Giang, người dân quen thuộc từng lối mòn, từng cột mốc. Họ có thể nhận ra những dấu hiệu bất thường chỉ từ một vết chân lạ hay một cành cây bị bẻ gãy. Khi phát hiện điều gì nghi ngờ, họ không ngần ngại báo tin cho lực lượng chức năng. Những hành động tưởng chừng nhỏ bé ấy lại góp phần ngăn chặn nhiều nguy cơ tiềm ẩn, giữ vững sự bình yên nơi biên cương. Ở những vùng rừng núi, người dân coi rừng như ngôi nhà chung. Họ tự nguyện tuần tra, ngăn chặn việc chặt phá rừng trái phép, bảo vệ nguồn nước và môi trường sống. Bởi họ hiểu rằng giữ rừng cũng chính là giữ lấy cuộc sống lâu dài và an toàn cho chính mình và con cháu mai sau. Tại các vùng ven biển, ngư dân không chỉ ra khơi đánh bắt mà còn là những “cột mốc sống” trên biển. Mỗi chuyến đi của họ không chỉ vì mưu sinh mà còn góp phần khẳng định chủ quyền. Khi gặp tàu lạ hay dấu hiệu bất thường, họ sẵn sàng thông báo cho lực lượng chức năng, phối hợp bảo vệ vùng biển quê hương. Ngay cả ở những đô thị lớn như Hà Nội, tinh thần ấy vẫn hiện hữu trong từng con phố nhỏ. Những tổ dân phố tự quản, những người dân sẵn sàng hỗ trợ nhau, báo tin kịp thời khi có sự cố… tất cả tạo nên một mạng lưới bảo vệ cộng đồng vững chắc. Điểm chung của những con người ấy là họ không coi việc mình làm là lớn lao. Khi được hỏi, họ thường chỉ nói đơn giản: “Đó là việc của mình”. Nhưng chính sự giản dị ấy lại thể hiện một điều rất lớn — ý thức trách nhiệm của người dân đối với Tổ quốc. Tổ quốc không phải là một khái niệm xa vời, mà hiện diện trong từng mái nhà, từng con đường, từng mảnh đất mà họ đang sống. Vì thế, bảo vệ Tổ quốc cũng bắt đầu từ những hành động gần gũi nhất: giữ gìn an ninh, giúp đỡ lẫn nhau, phát hiện và ngăn chặn những nguy cơ từ sớm. Trong những thời điểm khó khăn, chính người dân là lực lượng đầu tiên đứng lên bảo vệ nơi mình sống. Và trong thời bình, họ vẫn tiếp tục góp sức bằng những việc làm thầm lặng, bền bỉ mỗi ngày. Có thể họ không được nhắc tên trong những trang sử lớn, nhưng họ chính là nền tảng vững chắc của một đất nước bình yên. Bởi Tổ quốc không chỉ được bảo vệ bằng sức mạnh quân sự, mà còn bằng sự đoàn kết, ý thức và tình yêu của hàng triệu con người bình thường. Và chính từ những con người bình dị ấy, Tổ quốc trở nên vững mạnh hơn — không chỉ trong hiện tại, mà còn trong cả tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn