Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI DÂN VÉT LÚA CỨU CHIẾN SĨ VÙNG THIẾU ĐÓI

Câu chuyện có thật về người dân vùng ven chiến trường đã vét từng bông lúa còn sót lại sau bom đạn, chắt chiu từng hạt thóc trong nạn đói và phong tỏa để cứu sống bộ đội, chiến sĩ ở những vùng chiến sự ác liệt. Trong đói khát và hiểm nguy, tình người đã vượt lên bản năng sinh tồn.

Hưng Yên26/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

1. Khi đói khát trở thành kẻ thù thứ hai

Ở nhiều vùng chiến tranh, kẻ thù không chỉ là bom đạn mà còn là đói. Địch phong tỏa lương thực, đốt phá ruộng đồng, rải chất độc hóa học. Những cánh đồng lúa bị cày nát, cháy xém.

Cuối những năm 1969–1971, vùng ven chiến trường Quảng Ngãi rơi vào thiếu đói trầm trọng. Bộ đội bám trụ ở căn cứ không có tiếp tế. Người dân cũng không đủ ăn.

Trong hoàn cảnh đó, ông Phan Văn Tạo và nhiều người dân khác đã làm một việc tưởng chừng nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa sống còn: vét lúa để cứu bộ đội.

2. Những bông lúa sau bom

Sau mỗi đợt bom càn, đồng ruộng chỉ còn lại đất đá và gốc rạ cháy đen. Nhưng nếu nhìn kỹ, vẫn còn những bông lúa sót lại, gãy rạp xuống bùn.

Ông Tạo cùng dân làng ra đồng từ tinh mơ, cúi sát mặt đất, nhặt từng bông lúa còn sót. Công việc ấy gọi là “vét lúa”.

“Cúi xuống là thấy cái chết ngay trên đầu,” ông kể.
“Nhưng không cúi thì bộ đội đói.”

3. Gạo cho bộ đội, sắn cho dân

Số lúa vét được rất ít. Phải cả ngày mới đủ một nắm. Nhưng người dân thống nhất: lúa dành cho bộ đội, còn dân ăn sắn, khoai, rau rừng.

Nhiều gia đình đã cạn sạch thóc giống. Nhưng khi bộ đội về xin gạo, không ai từ chối.

Ông Tạo nhớ mãi hình ảnh một chiến sĩ trẻ gầy đến mức xương sườn lộ rõ, khi nhận bát cơm đã khóc.

“Chúng tôi ăn được là nhờ các bác,” chiến sĩ nói.

4. Phơi lúa trong đêm

Không thể phơi lúa ban ngày vì máy bay trinh sát. Người dân phơi lúa trong đêm, dưới ánh trăng mờ hoặc ánh đèn dầu che kín.

Lúa được giã bằng cối gỗ, từng chày nặng nề giã xuống trong im lặng tuyệt đối. Trẻ con được dặn không khóc, không gây tiếng động.

“Lộ là mất hết,” ông Tạo nói.
“Cả làng bị đốt.”

5. Gùi gạo vượt qua vòng vây

Sau khi xay xát, gạo được gói trong túi vải, gùi băng rừng vào căn cứ bộ đội. Đường đi phải đổi liên tục để tránh địch.

Có lần, ông Tạo và một người nữa bị địch phát hiện. Họ bỏ chạy, gạo rơi xuống suối. Đêm đó, ông quay lại mò từng túi gạo trong nước.

“Gạo ướt nhưng vẫn ăn được,” ông nói.
“Còn người thì không.”

6. Khi người dân nhịn đói để người lính sống

Có những ngày, cả làng chỉ ăn cháo loãng. Trẻ con đói lả, người lớn xanh xao. Nhưng khi bộ đội hỏi còn gạo không, câu trả lời luôn là:
“Còn.”

Ông Tạo nhớ nhất là mùa giáp hạt năm 1971. Mẹ ông, đã già yếu, vẫn giấu đi bát cơm của mình để nhường cho bộ đội.

“Con đói quen rồi,” bà nói.
“Bộ đội đói là thua giặc.”

7. Người chết vì đói, người sống vì gạo

Có người trong làng chết vì kiệt sức và đói. Nhưng họ vẫn không oán trách. Đám tang diễn ra lặng lẽ, không trống kèn.

“Người ta chết rồi, gạo vẫn phải đi,” ông Tạo kể trong nghẹn ngào.

Những bao gạo ấy đã cứu sống không ít chiến sĩ trong giai đoạn cam go nhất.

8. Ngày bộ đội được cứu

Một đợt tiếp tế thành công giúp đơn vị bộ đội trụ vững qua mùa đói. Khi gặp lại dân làng, các chiến sĩ nắm chặt tay ông Tạo.

“Các bác cứu chúng tôi,” họ nói.
Ông chỉ đáp: “Cứu nhau thôi.”

9. Hòa bình nhìn lại những bát cơm cứu mạng

Sau chiến tranh, ông Tạo trở về làm ruộng. Những thửa ruộng cũ được cày xới lại. Lúa mọc xanh trở lại.

Mỗi lần nhìn bông lúa chín, ông lại nhớ những ngày cúi lưng vét từng hạt trong bom đạn.

Ông nói với con cháu:
“Hạt gạo không chỉ là lương thực. Nó là mạng người.”

10. Hạt gạo và sức mạnh của nhân dân

Câu chuyện người dân vét lúa cứu chiến sĩ vùng thiếu đói là minh chứng rõ ràng cho sức mạnh của chiến tranh nhân dân. Khi vũ khí không đủ, chính tình người và sự hy sinh đã bù đắp.

Những bát cơm ấy không chỉ nuôi sống bộ đội, mà còn nuôi lớn ý chí chiến thắng của cả dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn