Người Đánh Đàn Trong Hầm Trú Ẩn
Trong thời chiến tại khu vực Vĩnh Linh, có những hầm trú ẩn không chỉ dùng để tránh bom mà còn để giữ tinh thần cho người dân và bộ đội. Một người lính trẻ mang theo cây đàn cũ, thỉnh thoảng chơi vài giai điệu rất nhỏ trong hầm sâu. Âm nhạc trở thành thứ “ánh sáng không cần điện”, giúp con người không bị nuốt bởi bóng tối kéo dài.
Hầm sâu không thấy ngày,
chỉ nghe tiếng đất đổi vai từng đợt bom xa.
Người ta đếm thời gian
bằng những vết nứt trên vách đá.
Cây đàn gỗ cũ
nứt một đường như ký ức.
Anh nói: “đừng chơi to,
kẻo ánh sáng cũng bị đánh thức.”
Tiếng đàn rơi xuống đất
như giọt nước không kịp kêu tên.
Có người đang ngủ thì khóc,
không rõ vì buồn hay vì nhớ nhà.
Ngoài kia Chiến tranh Việt Nam
đang ầm lên không có hình dạng.
Trong này, một bài hát nhỏ
cố giữ con người khỏi tan ra theo bóng tối.
Có đêm dây đàn đứt,
anh không buồn thay dây mới.
Chỉ đặt tay lên gỗ
như đặt lên một người bạn đã mệt.
Sau hòa bình, cây đàn ấy
không còn ai chơi đúng nhịp.
Nhưng mỗi lần im lặng quá lâu,
người ta vẫn nhớ
cách nó từng cứu một hầm trú ẩn
khỏi tuyệt vọng.



