Người Đào Hầm
Người Đào Hầm
Ở ngôi làng ven sông, ai cũng biết ông Phúc là người đào hầm giỏi nhất. Hầu như căn hầm nào trong xóm cũng có bàn tay ông góp sức.
Chiến tranh ngày càng ác liệt, bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Vì vậy ngày nào ông cũng mang cuốc xẻng đi từ nhà này sang nhà khác để giúp mọi người đào thêm hầm trú ẩn.
Dù tuổi đã ngoài sáu mươi, lưng đau và tay đầy vết chai, ông vẫn làm việc không nghỉ. Ông bảo chỉ cần thêm một căn hầm là có thể cứu thêm vài mạng người.
Một buổi chiều, tiếng còi báo động vang lên khi ông đang đào dở bên mép vườn. Mọi người hối ông xuống hầm trú ẩn nhưng ông vẫn cố hoàn thành đoạn cuối cùng trước khi chạy vào.
Sau trận bom, căn hầm ấy đã cứu cả một gia đình khỏi nguy hiểm.
Đêm xuống, ông Phúc ngồi lặng bên hiên nhà, đôi tay run run vì mệt. Nhưng khi nghe tiếng trẻ con cười nói an toàn trong xóm, ông lại khẽ mỉm cười.
Giữa thời hoa lửa, có những con người âm thầm bảo vệ quê hương bằng những việc bình dị nhưng vô cùng lớn lao.


