Người Đạp Xe Qua Cầu Hàm Rồng
Giữa những trận bom dữ dội bảo vệ cầu Hàm Rồng, một nữ thanh niên xung phong vẫn ngày đêm đạp xe chở đạn và thư từ qua cầu, để rồi nhiều năm sau bà vẫn nhớ rõ tiếng bánh xe lăn giữa khói lửa năm nào.
Năm 1965, Cầu Hàm Rồng trở thành một trong những mục tiêu đánh phá ác liệt của không quân Mỹ. Khi ấy, bà Ngô Thị Mai mới ngoài đôi mươi, là thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận chuyển hàng hóa và liên lạc qua khu vực cây cầu.
Ban ngày bom đánh dữ dội, nên phần lớn việc vận chuyển diễn ra vào ban đêm. Những chiếc xe đạp thồ chất đầy đạn dược, thuốc men và thư từ nối nhau đi trong bóng tối.
Bà Mai nhớ nhất một đêm cuối năm, khi đoàn xe vừa lên cầu thì còi báo động vang lên. Máy bay lao tới rất thấp, pháo phòng không từ hai bên bờ sông đồng loạt nổ sáng cả bầu trời.
Mọi người phải nằm rạp xuống mặt cầu. Riêng bà vẫn cố giữ chặt chiếc xe đạp vì phía sau còn nguyên túi thư của bộ đội ngoài mặt trận gửi về gia đình.
Sau trận bom, một đoạn lan can cầu bị phá hỏng. Khói bụi phủ kín mặt sông Mã. Nhiều người khuyên quay lại, nhưng đoàn vận tải vẫn tiếp tục đi tiếp trong đêm.
Bà Mai kể rằng thời ấy, những lá thư quý hơn nhiều thứ khác. Có người lính chỉ mong nhận được vài dòng báo tin nhà còn bình yên để có thêm sức chiến đấu.
Nhiều chục năm sau, trong lần trở lại thăm cầu Hàm Rồng, bà đứng rất lâu nhìn dòng sông bên dưới.
Bà nói:
“Hồi đó tụi tôi sợ bom chứ. Nhưng ai cũng nghĩ nếu mình dừng lại thì phía trước sẽ thiếu đạn, thiếu thuốc, thiếu cả tin tức từ quê nhà.”



