Người đặt nền móng cho ngành quân giới Việt Nam
Sau khi trở về nước năm 1946, Trần Đại Nghĩa được Hồ Chí Minh giao nhiệm vụ xây dựng ngành quân giới của nước Việt Nam non trẻ. Đây là công việc vô cùng khó khăn, bởi đất nước vừa giành độc lập, máy móc hầu như không có, nguyên liệu vô cùng thiếu thốn, đội ngũ kỹ thuật cũng rất ít.
Không quản gian khổ, ông cùng các kỹ sư, công nhân và chiến sĩ vào chiến khu Việt Bắc dựng những xưởng quân giới đầu tiên bằng tre, nứa, lá rừng. Ban ngày mọi người nghiên cứu bản vẽ, ban đêm lại miệt mài gia công từng chi tiết. Có những hôm máy móc hỏng, ông trực tiếp cầm búa, cầm giũa sửa chữa cùng anh em.
Điều khiến mọi người cảm phục là dù là người đứng đầu, ông không bao giờ nhận mình là cấp trên. Ông luôn làm việc cùng mọi người, lắng nghe từng sáng kiến nhỏ của công nhân và động viên mọi người không nản chí trước thất bại. Mỗi khi thử nghiệm chưa thành công, ông chỉ nhẹ nhàng nói: "Sai ở đâu thì cùng tìm, rồi nhất định sẽ làm được."
Chính tinh thần ấy đã tạo nên một tập thể đoàn kết và sáng tạo. Từ những xưởng sản xuất đơn sơ giữa núi rừng, nhiều loại vũ khí do người Việt Nam tự chế tạo đã lần lượt ra đời, đáp ứng yêu cầu của chiến trường và giảm sự phụ thuộc vào nguồn viện trợ.
Ngày nay, nhắc đến Trần Đại Nghĩa là nhắc đến người đặt nền móng cho ngành công nghiệp quốc phòng Việt Nam. Di sản ông để lại không chỉ là những công trình khoa học mà còn là tinh thần tự lực, tự cường và sáng tạo trong mọi hoàn cảnh.



