NGƯỜI ĐẶT QUẢ BOM TRÊN CẦU CÔNG LÝ
Đêm 17 tháng 6 năm 1966, Sài Gòn vẫn sáng đèn. Nhưng ở một góc thành phố, một nhóm biệt động đang chuẩn bị một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: đánh khách sạn Caravelle, nơi có nhiều sĩ quan và chuyên gia quân sự Mỹ thường lui tới.
Người trực tiếp tham gia nhiệm vụ là Trần Văn Lai, bí danh Mai Hồng Quế, một chiến sĩ biệt động Sài Gòn. Ban ngày, ông hoạt động như một người thợ sửa chữa, làm công việc tưởng như chẳng liên quan gì đến chiến tranh. Nhưng phía sau vẻ ngoài bình thường ấy là một chiến sĩ đã nhiều năm hoạt động bí mật giữa lòng thành phố.
Để chuẩn bị cho trận đánh, Trần Văn Lai phải tìm cách tiếp cận mục tiêu mà không bị phát hiện. Ông cùng đồng đội đưa thuốc nổ đến gần khách sạn, tìm vị trí thích hợp rồi bí mật bố trí khối thuốc.
Mọi thứ phải diễn ra trong im lặng.
Nếu bị phát hiện, họ có thể bị bắt ngay lập tức.
Khi khối thuốc nổ được đặt xong, những người biệt động nhanh chóng rút khỏi khu vực. Một tiếng nổ lớn vang lên, làm rung chuyển khu vực trung tâm Sài Gòn.
Nhưng điều đáng nói là sau trận đánh, Trần Văn Lai vẫn phải tiếp tục sống giữa lòng thành phố như một người dân bình thường. Ông không thể mặc quân phục, không thể công khai kể về những gì mình đã làm. Mỗi ngày vẫn phải đi làm, gặp gỡ mọi người và giữ cho mình một vẻ ngoài hoàn toàn bình thường.
Đó chính là cuộc sống của những chiến sĩ biệt động Sài Gòn.
Họ chiến đấu ngay giữa nơi đối phương kiểm soát chặt chẽ nhất, nhưng lại phải giấu mình giữa hàng triệu người dân.
Sau ngày đất nước thống nhất, Trần Văn Lai mới có thể công khai thân phận. Người ta mới biết người đàn ông từng sống nhiều năm dưới một cái tên khác chính là một chiến sĩ biệt động đã tham gia nhiều trận đánh ngay giữa Sài Gòn.
Ông được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Điều đặc biệt ở những chiến sĩ biệt động như Trần Văn Lai là họ không có một chiến trường cố định. Chiến trường của họ chính là những con phố, những căn nhà, những khách sạn và những nơi mà người dân vẫn đi qua mỗi ngày.
Ban ngày, họ có thể là một người thợ.
Ban đêm, họ trở thành chiến sĩ.
Và sáng hôm sau, họ lại trở về với cuộc sống bình thường như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Có lẽ đó mới là điều khó nhất của chiến tranh: không chỉ phải biết chiến đấu, mà còn phải biết sống giữa lòng đối phương mà không để ai nhận ra mình là một người lính.



