Người đếm thương binh
Trong trạm phẫu tiền phương, bác sĩ Lưu có thói quen ghi chép rất kỹ. Ông không chỉ ghi vết thương, mà còn ghi tên quê quán, tuổi tác, để “nếu có mệnh hệ gì, còn biết mà báo cho gia đình”.
Sau một trận đánh lớn, thương binh ùn về không ngớt. Bác sĩ Lưu phẫu thuật suốt ba ngày không ngủ, tay run lên vì mệt nhưng vẫn không nghỉ. Có lúc, chính ông ngã quỵ vì kiệt sức.
Ông qua đời sau ca mổ cuối cùng. Trong túi áo blouse, người ta tìm thấy cuốn sổ ghi kín tên thương binh. Những con chữ ấy không chỉ là y án, mà là lời chứng của một con người đã đếm từng mạng sống giữa thời hoa lửa.



