Người đi cuối hàng quân
Trong Tiểu đoàn 307 Long An, nhiều người nhớ về Lê Văn Hổ bởi một thói quen rất lạ: mỗi lần hành quân, ông luôn đi cuối cùng.
Ông bảo:
— “Đi sau để biết còn ai tụt lại.”
Có lần giữa mùa mưa Đồng Tháp Mười, đường ngập sâu đến thắt lưng. Một chiến sĩ trẻ bị sa xuống bùn lầy, hoảng loạn kêu cứu. Chính ông Hổ lao xuống kéo người ấy lên dù bản thân kiệt sức.
Là Trung đội trưởng, ông chưa bao giờ nhận mình là người quan trọng hơn đồng đội. Những bữa cơm ít ỏi, ông thường chia phần mình cho chiến sĩ trẻ tuổi hơn.
Một đồng đội từng kể:
— “Anh Hổ nghiêm lắm khi đánh trận, nhưng lúc nghỉ thì hay ngồi vá áo cho lính.”
Tháng 10 năm 1959, đơn vị rơi vào một trận càn lớn. Để bảo vệ đường rút lui, ông tình nguyện ở lại cùng tổ chặn hậu.
Tiếng súng kéo dài đến tận chiều muộn.
Khi đồng đội quay lại tìm, người Trung đội trưởng ấy đã hy sinh giữa cánh đồng nước mênh mông của miền Long An.
Nhưng với những người còn sống, hình ảnh ông đi cuối hàng quân năm nào vẫn như còn hiện diện giữa những mùa gió nổi Đồng Tháp Mười.



