NGƯỜI ĐI GIỮA KÝ ỨC VÀ HIỆN TẠI
Sau chiến tranh, có những người trở về… nhưng không thật sự trở về.
Anh Nam là một người như vậy.
Anh sống giữa làng.
Làm việc.
Nói cười.
Nhưng đôi khi, ánh mắt anh lại nhìn rất xa.
Như đang ở một nơi khác.
Một lần, có người hỏi:
– “Anh nghĩ gì thế?”
Nam đáp:
– “Tôi đang… nhớ.”
– “Nhớ gì?”
– “Những người không về.”
Mỗi khi đi qua cánh đồng, anh lại dừng lại.
Nhìn gió thổi qua lúa.
– “Hồi đó… chúng tôi cũng đi qua như thế này.”
Không ai đi cùng anh.
Nhưng anh không cô đơn.
Vì ký ức luôn ở đó.
Một đêm, trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, mọi người kể chuyện cũ.
Có người cười.
Có người khóc.
Nam chỉ lặng im.
Cuối cùng, anh nói:
– “Chúng ta còn sống… là để kể lại.”
Không phải để nhắc lại nỗi đau.
Mà để giữ lại sự thật.
Rằng đã có một thời…
những con người rất bình thường…
đã sống một cuộc đời phi thường.



