Người đi qua lửa đỏ
Tháng Ba về mang theo những cơn gió se lạnh. Giữa nhịp sống ồn ào của thành phố hôm nay, tôi có dịp gặp chú Lâm – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường trên tuyến lửa Đường Trường Sơn trong những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam. Cuộc gặp gỡ ấy đã mở ra trước mắt tôi không chỉ là câu chuyện của một con người, mà còn là cả một thời đại rực cháy – thời hoa lửa của dân tộc.
Tháng Ba về mang theo những cơn gió se lạnh. Giữa nhịp sống ồn ào của thành phố hôm nay, tôi có dịp gặp chú Lâm – một cựu thanh niên xung phong từng tham gia mở đường trên tuyến lửa Đường Trường Sơn trong những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam. Cuộc gặp gỡ ấy đã mở ra trước mắt tôi không chỉ là câu chuyện của một con người, mà còn là cả một thời đại rực cháy – thời hoa lửa của dân tộc.
Chú Lâm năm nay đã ngoài bảy mươi. Mái tóc bạc trắng theo năm tháng, đôi bàn tay gân guốc in hằn những dấu vết của thời gian. Nhưng khi nhắc đến những năm tháng tuổi hai mươi, ánh mắt chú bỗng sáng lên lạ thường. Ở tuổi mười chín, khi nhiều người còn đang sống trong vòng tay gia đình, chú đã xếp lại những ước mơ riêng để lên đường theo tiếng gọi của Tổ quốc.
“Ngày đó ai cũng sợ chứ,” chú trầm ngâm. “Nhưng tụi chú sợ mất nước hơn.”
Câu nói giản dị ấy khiến tôi lặng người.
Những năm chiến tranh, tuyến đường Trường Sơn được ví như mạch máu nối liền hậu phương và tiền tuyến. Ban ngày bom đạn cày xới mặt đất, ban đêm lực lượng thanh niên xung phong lại khẩn trương san lấp hố bom, sửa đường, đảm bảo cho từng đoàn xe chở lương thực, vũ khí kịp thời vào chiến trường. Công việc tưởng chừng lặng thầm ấy lại phải đối diện với hiểm nguy thường trực. Mỗi bước chân đều có thể là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết
Chú kể có những đêm mưa rừng xối xả, đất đỏ trơn trượt. Tiếng máy bay gầm rú xé toạc không gian, bom rơi rung chuyển cả núi rừng. Có đồng đội đã ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ. Nỗi đau ấy không thể gọi thành lời. Thế nhưng, sáng hôm sau, mọi người vẫn tiếp tục công việc còn dang dở. Bởi phía trước là trách nhiệm, là niềm tin, là khát vọng thống nhất đất nước.
Giữa khói lửa chiến tranh, tôi ngỡ chỉ có mất mát và đau thương. Nhưng qua lời kể của chú, tôi nhận ra ở đó còn có tình đồng đội ấm áp và tiếng cười lạc quan. Họ hát cho nhau nghe giữa rừng sâu, chuyền tay nhau từng lá thư từ hậu phương, nâng đỡ nhau vượt qua những phút giây yếu lòng. Tuổi trẻ của họ không có những buổi dạo phố hay những giấc mơ riêng tư trọn vẹn. Tuổi trẻ ấy đã chọn cách cháy hết mình trong lửa đỏ.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, chú trở về quê hương với hành trang là những ký ức không thể nào quên. Không có vinh quang rực rỡ, không có những lời tung hô ồn ào, chỉ có con đường làng thân thuộc và vòng tay run run của mẹ già. Hòa bình lập lại, chú tiếp tục học tập, lao động, xây dựng cuộc sống mới như bao người khác. Những người thanh niên năm xưa lặng lẽ trở về với đời thường, mang theo cả một trời ký ức.
Tôi hỏi chú rằng nếu được chọn lại, chú có tiếp tục lên đường không. Chú không ngần ngại: “Có. Vì nếu thế hệ chú không đi, làm gì có hòa bình cho tụi con hôm nay.”
Câu trả lời ấy như một ngọn lửa nhỏ thắp lên trong tôi nhiều suy nghĩ. Thế hệ trẻ chúng tôi sinh ra trong hòa bình, lớn lên cùng những con đường rộng mở, những cơ hội học tập và phát triển. Chúng tôi có quyền mơ ước và lựa chọn tương lai cho mình. Nhưng đôi khi, giữa những bộn bề của cuộc sống hiện đại, chúng tôi quên rằng sự bình yên hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của cha anh.
“Thời hoa lửa” – đó không chỉ là một khái niệm gợi nhắc về chiến tranh. Đó là thời của những con người bình dị nhưng phi thường. Là thời mà lòng yêu nước được thể hiện bằng hành động cụ thể, bằng sự hy sinh không toan tính. Hoa – bởi đó là tuổi trẻ rực rỡ nhất. Lửa – bởi tuổi trẻ ấy đã được thử thách và tôi luyện trong gian khổ.
Cuộc gặp gỡ với chú Lâm khép lại khi phố đã lên đèn. Tôi bước đi giữa thành phố đông đúc mà lòng vẫn vang vọng những câu chuyện của một thời đã xa. Tôi hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ trẻ hôm nay không phải là sống trong những lời ca ngợi quá khứ, mà là biết trân trọng hiện tại và nỗ lực xây dựng tương lai.
Sống có lý tưởng.
Học tập nghiêm túc.
Lao động bằng tất cả trách nhiệm và lòng biết ơn.
Bởi đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối ngọn lửa của thời hoa lửa năm xưa.
Những con người như chú Lâm đã đi qua lửa đỏ của chiến tranh để giữ lại màu xanh hòa bình cho Tổ quốc. Và tôi tin rằng, chừng nào thế hệ trẻ còn biết lắng nghe, còn biết tri ân và hành động, thì ngọn lửa yêu nước ấy sẽ mãi không bao giờ tắt.



