Người đi sau cùng
Câu chuyện kể về một người lính luôn đi cuối cùng trong mỗi lần hành quân. Ban đầu không ai để ý, nhưng sau đó đồng đội mới hiểu lý do và vô cùng xúc động.
Trong đơn vị của anh Trần Đức Nghĩa, có một chiến sĩ tên An.
Trong mỗi lần hành quân, mọi người đều bước nhanh để kịp đội hình. Nhưng An thì luôn đi chậm hơn một chút… và lúc nào cũng là người đi sau cùng.
Ban đầu, có người nghĩ An yếu.
Có người còn nhắc:
“Đi nhanh lên, đừng tụt lại!”
An chỉ cười, không giải thích.
Một lần, đơn vị hành quân qua một con đường rừng rất khó đi. Trời mưa, đường trơn, nhiều người trượt ngã.
Hôm đó, một chiến sĩ bị thương nhẹ ở chân, đi rất chậm.
Mọi người đi trước dần, chỉ còn lại người bị thương… và An.
An lặng lẽ đỡ người đó, dìu từng bước một.
Đến lúc đó, mọi người mới hiểu.
An luôn đi sau cùng… không phải vì yếu.
Mà để không ai bị bỏ lại phía sau.
Nhiều năm sau, anh Trần Đức Nghĩa nói:
“Trong chiến tranh, người đi sau cùng… thường là người nghĩ cho người khác nhiều nhất.”


