NGƯỜI ĐI TÌM HÌNH CHO ĐẤT NƯỚC: KHÚC TRÁNG CA MỘT ĐỜI VÌ DÂN TỘC
NGƯỜI ĐI TÌM HÌNH CHO ĐẤT NƯỚC: KHÚC TRÁNG CA MỘT ĐỜI VÌ DÂN TỘC
Trong dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử Việt Nam thế kỷ XX, có một "thời hoa lửa" rực rỡ và bi tráng, nơi máu và hoa hòa quyện vào nhau để dệt nên hình hài đất nước. Và ở tâm điểm của ngọn lửa thiêng liêng ấy, là dáng đứng của một con người bình dị mà vĩ đại: Hồ Chí Minh. Người không chỉ là một lãnh tụ, Người là hiện thân của khát vọng độc lập, là nỗi nhớ, niềm thương và là cả một khoảng trống mênh mông để lại trong lòng dân tộc khi Người đi xa.
1. TỪ CẬU BÉ LÀNG SEN ĐẾN NGƯỜI ĐI TÌM HÌNH CỦA ĐẤT NƯỚC
Câu chuyện về Người bắt đầu từ vùng đất "địa linh nhân kiệt" Kim Liên, Nam Đàn, Nghệ An. Vào ngày 19 tháng 5 năm 1890, cậu bé Nguyễn Sinh Cung cất tiếng khóc chào đời trong hương sen ngào ngạt của mùa hạ. Tuổi thơ của Người gắn liền với nỗi đau mất nước và cảnh gia đình ly tán, nhưng chính những năm tháng ấy đã tôi luyện nên ý chí của một bậc vĩ nhân. Không chấp nhận cảnh đời nô lệ, chàng thanh niên ấy - với tên gọi Nguyễn Tất Thành - đã quyết chí ra đi tìm đường cứu nước tại bến cảng Nhà Rồng năm 1911.
Khi ấy, đất nước còn chìm trong đêm trường nô lệ. Chàng thanh niên ấy, với cái tên Văn Ba, đã bước lên con tàu Amiral Latouche-Tréville mang theo một hành trang duy nhất: Lòng yêu nước nồng nàn.
"Tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi, đấy là tất cả những điều tôi muốn, đấy là tất cả những điều tôi hiểu."
Suốt 30 năm bôn ba hải ngoại, làm đủ mọi nghề từ phụ bếp, cào tuyết đến viết báo, chịu đựng cái lạnh cắt da của trời Âu và nỗi cô đơn nơi đất khách, Người chưa bao giờ nguôi ngoai nỗi đau đáu tìm ra con đường giải phóng cho dân tộc mình. Đó là sự hy sinh thầm lặng của tuổi thanh xuân, đánh đổi hạnh phúc riêng tư để mưu cầu hạnh phúc chung cho muôn người.
2. NGỌC LỬA PÁC BÓ VÀ MÙA THU LỊCH
Năm 1941, Người trở về. Pác Bó (Cao Bằng) đón Người
bằng núi rừng hùng vĩ nhưng điều kiện vô cùng gian khổ. Bữa ăn chỉ gồm cháo bẹ, rau măng, cơm chan nước suối.
Nơi ở là những chiếc hang đá lạnh lẽo, còn bàn làm việc là tảng đá chông chênh. Chính từ sự giản dị đến khắc khổ ấy, ngọn lửa Cách mạng đã bùng lên dữ dội. Dưới sự lãnh đạo thiên tài của Người, Cách mạng tháng Tám năm 1945 thành công rực rỡ. Tại Quảng trường Ba Đình đầy nắng, giọng nói ấm áp của Người vang lên, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Đó là giây phút rực rỡ nhất, khi một dân tộc nô lệ đứng lên làm chủ vận mệnh của mình.
3. VỊ CHA GIÀ TRONG CHIẾC ÁO NÂU SỜN
Điều khiến thế giới nghiêng mình trước Hồ Chí Minh không chỉ là tài năng chính trị, mà là nhân cách cao đẹp. Dù ở cương vị Chủ tịch nước, Người vẫn chỉ đi đôi dép lốp cao su mòn gót, mặc bộ quần áo kaki đã sờn màu và ở trong ngôi nhà sàn đơn sơ, từ chối những dinh thự xa hoa lộng lẫy.
Người là vị Tổng tư lệnh tối cao nhưng lại đau đáu từng bữa ăn, giấc ngủ của chiến sĩ ngoài mặt trận. Người là lãnh tụ nhưng lại nhớ từng cái tên, từng hoàn cảnh của các cụ già, em nhỏ. Sự vĩ đại của Người nằm ngay trong những điều bình dị như thế!
4. THÁNG CHÍN - KHOẢNG LẶNG MÙA THU NĂM ẤY
Chúng ta tự hào về Người bao nhiêu, thì lại càng nghẹn ngào bấy nhiêu khi nhắc về những năm tháng cuối đời. Suốt cuộc đời hoạt động cách mạng, Người chỉ có một ham muốn tột bậc: Đất nước được hoàn toàn độc lập, dân ta ai cũng có cơm ăn áo mặc, ai cũng được học hành. Nhưng đau đớn thay, khi miền Nam vẫn còn tiếng súng, khi khát vọng thống nhất non sông chưa trọn vẹn, thì Người đã phải dừng bước.
Ngày 2/9/1969, trái tim vĩ đại ấy ngừng đập. Cả dân tộc Việt Nam như vỡ òa trong mưa ngâu.
"Bác vui như ánh buổi bình minh
Vui mỗi mầm non, trái chín cành
Vui tiếng ca chung hòa bốn biển
Nâng niu tất cả chỉ quên mình."
(Tố Hữu)
Người ra đi mang theo nỗi tiếc nuối lớn nhất là chưa được vào Nam gặp đồng bào miền Nam ruột thịt - những người đã chiến đấu anh dũng nơi "thành đồng Tổ quốc" mà Người luôn dành tình cảm đặc biệt: "Miền Nam luôn ở trong trái tim tôi".
5. DI SẢN VĨNH CỬU MÀ NGƯỜI ĐỂ LẠI
Vị lãnh tụ vĩ đại Hồ Chí Minh đã đi xa, nhưng "câu chuyện thời hoa lửa" về Người vẫn mãi bất tử. Đó là câu chuyện về một con người đã nguyện hiến dâng trọn vẹn 79 mùa xuân cho Tổ quốc.
Hôm nay, đất nước đã liền một dải, non sông đã gấm vóc rạng ngời đúng như ước nguyện của Người. Nhưng mỗi khi nhìn lên lá cờ đỏ sao vàng, trong niềm tự hào kiêu hãnh của dân tộc, chúng ta vẫn thấy đâu đó một khoảng lặng, một nỗi nhớ thương về dáng hình gầy gò, đôi mắt sáng và chòm râu bạc phơ của vị Cha già dân tộc. Người đã hóa thân vào dáng hình xứ sở, để lại cho đời sau một di sản vô giá: Lòng yêu nước và đạo đức Cách mạng.



