Người đi trước màn đêm
Đinh Srơch (sinh năm 1943), người Ba Na, quê xã Tơ Tung, tỉnh Gia Lai. Năm 1959, ông tham gia lực lượng vũ trang, là chiến sĩ thuộc C32 - F375. Tháng 7 năm 1960, trong một nhiệm vụ trinh sát đồn Ca Vác, ông không may vướng mìn, bị thương ở chân phải và vùng sườn sau lưng. Với tỷ lệ thương tật 21%, ông là một trong những chiến sĩ đã chấp nhận đi vào nơi hiểm nguy nhất để thu thập thông tin phục vụ chiến đấu.
Trong chiến tranh, có những người bước lên trước khi cả đơn vị xuất phát.
Họ không mang theo tiếng hò reo.
Không xuất hiện giữa đội hình đông người.
Họ lặng lẽ rời căn cứ khi trời còn tối, tiến về phía nơi địch đóng quân để tìm đường, quan sát địa hình và ghi nhận từng biến động nhỏ nhất.
Người lính trinh sát luôn là người đi trước.
Và cũng là người đối mặt với hiểm nguy trước tiên.
Ông Đinh Srơch là một người như thế.
Là chiến sĩ của đơn vị C32 - F375, tháng 7 năm 1960, ông nhận nhiệm vụ trinh sát khu vực đồn Ca Vác. Công việc đòi hỏi sự bình tĩnh, kiên nhẫn và khả năng giữ bí mật tuyệt đối. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả nhiệm vụ thất bại.
Giữa màn đêm của núi rừng Tây Nguyên, khi từng bước chân đều phải dò dẫm, ông không may vướng phải bãi mìn của địch.
Tiếng nổ xé tan sự tĩnh lặng.
Mảnh mìn găm vào vùng sườn sau lưng, chân phải bị thương nặng.
Nhiệm vụ chưa kịp hoàn thành thì người chiến sĩ trinh sát đã phải trả giá bằng chính máu của mình.
Những vết thương ấy rồi sẽ lành theo năm tháng.
Nhưng ký ức về lần làm nhiệm vụ năm ấy mãi là minh chứng cho sự hiểm nguy mà lực lượng trinh sát luôn phải đối diện.
Họ là những người ít được nhắc tên trong các trận đánh.
Thành công của họ là khi đồng đội phía sau có đầy đủ thông tin để chiến đấu an toàn hơn.
Sự hy sinh của họ nhiều khi chỉ được biết đến qua một dòng ghi chép trong hồ sơ.
Sau chiến tranh, ông Đinh Srơch trở về quê hương Tơ Tung với thương tật mang theo suốt cuộc đời. Ông sống bình dị như bao người dân khác, nhưng mỗi bước chân còn in dấu vết của một lần đi trước màn đêm vì nhiệm vụ.
Câu chuyện của ông Đinh Srơch giúp chúng ta hiểu rằng, lịch sử không chỉ được viết nên bởi những trận đánh lớn.
Lịch sử còn được gìn giữ bởi những con người lặng lẽ đi trước, chấp nhận hiểm nguy để mở đường cho đồng đội.
Đó là sự hy sinh thầm lặng, nhưng có giá trị bền vững trong hành trình giành độc lập của dân tộc.



