Người Đội Trưởng Dân Công Hỏa Tuyến
Trong kháng chiến chống Mỹ, lực lượng dân công hỏa tuyến đảm nhiệm việc vận chuyển lương thực, đạn dược, thuốc men ra tiền tuyến trên những cung đường đầy bom đạn, đặc biệt dọc tuyến Đường Trường Sơn. Câu chuyện kể về một đội trưởng dân công luôn dẫn đầu đoàn gùi hàng giữa mưa bom và rừng sâu.
Trường Sơn dốc đứng ngàn trùng,
Bước chân dân công gùi chung một lòng.
Vai mang gạo muối long đong,
Mà mang cả cả non sông phía mình.
Có người đội trưởng lặng thinh,
Dẫn đầu đoàn nhỏ hành trình gian nan.
Đường đi bom đạn dọc ngang,
Nhưng anh vẫn giữ nhịp hàng tiến lên.
Đêm khuya sương phủ triền đê,
Vai đau vẫn gánh chẳng hề kêu than.
Mỗi bước như giữ giang san,
Mỗi hơi thở giữ muôn ngàn niềm tin.
Có lần máy bay lượn nhìn,
Bom rơi chặn lối rừng kinh rợn người.
Cả đoàn nằm sát đất trời,
Chờ qua cơn dữ mới rời bước đi.
Anh đứng dậy trước hiểm nguy,
Hô vang giữ nhịp “tiến đi không lùi!”
Dẫu cho đất có bùi ngùi,
Vẫn không để đứt một khui hàng nào.
Mồ hôi hòa với máu đào,
Nhưng lòng dân công dạt dào yêu thương.
Gùi trên vai cả chiến trường,
Nặng hơn tất cả con đường gian lao.
Có khi suối lũ dâng trào,
Cả đoàn lội nước xiết vào chân đêm.
Anh đi trước mở đường thêm,
Cho sau đồng đội êm đềm bước qua.
Không cần súng giữa sơn hà,
Mà anh giữ cả một tòa hậu phương.
Một người đội trưởng bình thường,
Mà mang sức mạnh chiến trường phía sau.
Sau này đất nước yên bình,
Con đường Trường Sơn hóa thành sử xanh.
Những đoàn dân công hiền lành,
Góp vào lịch sử bức tranh hào hùng.
Tên anh không khắc chiến công,
Nhưng trong ký ức vẫn hồng lửa xưa.
Một đời đi giữa nắng mưa,
Mà nâng Tổ quốc sớm trưa vững vàng.



