NGƯỜI ĐỒNG ĐỘI KHÔNG KỊP VỀ NGÀY CHIẾN THẮNG
Ngày đất nước toàn thắng, có những người lính không còn mặt trên đội hình. Nhưng họ vẫn hiện diện trong từng bước chân của người ở lại.
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, Sài Gòn vỡ òa trong niềm vui chiến thắng. Cờ tung bay, tiếng hò reo dâng lên như sóng. Nhưng giữa dòng người ấy, Phạm Duy Đô đứng lặng rất lâu.
Ông không khóc.
Không cười.
Chỉ nhìn về một khoảng trống vô hình – nơi lẽ ra có một người nữa đứng cạnh mình.
Người đồng đội ấy hy sinh trước ngày chiến thắng đúng ba tuần.
Ba tuần – một khoảng thời gian ngắn đến tàn nhẫn. Ngắn đến mức nếu sống thêm một chút nữa thôi, anh đã được chứng kiến khoảnh khắc đất nước trọn niềm vui.
Họ từng hẹn nhau:
“Xong trận này, về cùng một chuyến.”
Nhưng chiến tranh không chấp nhận lời hẹn.
Khi đồng đội ngã xuống, Phạm Duy Đô là người cuối cùng chạm vào vai anh. Không kịp nói lời trăng trối. Không kịp nhắn gửi điều gì. Chỉ kịp nhìn sâu vào đôi mắt đang mờ dần – nơi vẫn ánh lên niềm tin chiến thắng.
Ngày hòa bình, ông sống trong niềm vui chung của dân tộc, nhưng trong lòng luôn có một góc trống không bao giờ lấp đầy. Chiến thắng ấy, với ông, luôn thiếu một người.
Và có lẽ, với rất nhiều người lính khác, ngày chiến thắng cũng mang theo một nỗi buồn lặng lẽ như thế



