Người đồng đội và lần đối mặt với thần chết trong biển lửa
Người đồng đội và lần đối mặt với thần chết trong biển lửa
Người đồng đội và lần đối mặt với thần chết trong biển lửa
Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng với cựu chiến binh Đào Xuân Chiến, có một ký ức chưa bao giờ phai nhạt. Đó không phải là một trận đánh giành chiến thắng hay một chiến công đặc biệt, mà là khoảnh khắc ông từng đối mặt với cái chết giữa chiến trường miền Nam. Mỗi lần nhắc lại, ánh mắt người cựu chiến binh vẫn trầm xuống, như thể ngọn lửa của ngày hôm ấy vẫn còn cháy trong ký ức.
Hôm ấy cũng như bao ngày chiến đấu khác. Đơn vị của ông đang chiến đấu quyết liệt dưới hỏa lực dày đặc của địch. Tiếng súng, tiếng pháo dồn dập làm rung chuyển cả cánh rừng. Đất đá tung lên mù mịt, cây cối đổ gãy khắp nơi. Trong lúc đang bám địa hình để chiến đấu, một loạt hỏa lực bất ngờ trút xuống vị trí của đơn vị. Ông chỉ kịp cảm nhận một luồng hơi nóng khủng khiếp ập tới, rồi trong chớp mắt quần áo bắt lửa, ngọn lửa nhanh chóng bao trùm khắp cơ thể. Mái tóc bén cháy, mùi tóc khét, mùi vải cháy và mùi thuốc súng hòa quyện vào nhau tạo thành thứ mùi mà đến tận hôm nay ông vẫn không thể nào quên.
Theo phản xạ, ông vừa chạy vừa lăn mình trên mặt đất với hy vọng có thể dập được ngọn lửa. Nhưng càng lăn, ngọn lửa càng bám chặt vào quần áo. Ông lại vùng dậy, chạy trong vô vọng để tìm một con suối hay bất kỳ nơi nào có nước. Cái nóng như thiêu đốt từng thớ thịt khiến mỗi bước chân đều trở nên nặng nề. Trong giây phút ấy, ông chỉ còn một ý nghĩ duy nhất là phải sống, phải tìm cách dập lửa trước khi quá muộn. Đó là lần đầu tiên trong cuộc đời người lính, ông cảm nhận cái chết ở gần mình đến như vậy.
May mắn thay, giữa lúc ngọn lửa vẫn đang bốc cao, một người đồng đội đã phát hiện ra ông. Không chút chần chừ, người đồng đội lao đến, nhanh chóng nhúng chiếc áo vào nước rồi phủ kín lên cơ thể ông, dùng cả sức mình ghì chặt và liên tục dập lửa. Bất chấp hiểm nguy, người đồng đội ấy không rời tay cho đến khi những ngọn lửa cuối cùng tắt hẳn. Ông được cứu sống, nhưng toàn thân bị bỏng nặng. Những ngày sau đó là chuỗi ngày điều trị đầy đau đớn, còn những vết sẹo thì theo ông suốt cuộc đời như một dấu tích của chiến tranh.
Điều khiến ông Đào Xuân Chiến nhớ nhất sau hơn năm mươi năm không phải là nỗi đau của những vết bỏng, mà là hình ảnh người đồng đội đã không quản hiểm nguy lao vào biển lửa để cứu mình. Giữa chiến trường, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc, tình đồng đội trở thành điểm tựa lớn nhất. Họ chiến đấu bên nhau, che chở cho nhau và sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để giành lại sự sống cho đồng đội.
Chiến tranh đã qua đi, nhưng những vết sẹo trên cơ thể ông vẫn còn đó, như một minh chứng cho sự khốc liệt của chiến tranh và cho tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng. Với ông, mình may mắn được trở về là nhờ sự hy sinh, sự quả cảm của biết bao người bên cạnh. Câu chuyện về lần đối mặt với biển lửa vì thế không chỉ là ký ức của riêng một người lính, mà còn là câu chuyện về một thế hệ đã sống, chiến đấu và yêu thương nhau bằng tất cả trái tim. Chính những con người bình dị ấy đã viết nên bản anh hùng ca của dân tộc, để hôm nay đất nước được sống trong hòa bình, còn những ký ức của "Thời Hoa Lửa" vẫn mãi nhắc nhở các thế hệ mai sau về giá trị của độc lập, tự do và nghĩa tình đồng đội.



