Bài viết

Người Đốt Đuốc Dẫn Đường Trong Đêm – Ánh Lửa Giữa Thời Hoa Lửa

An Giang11/06/2026Ban truyền thông - Đoàn trường đại học Kiên Giang (Đoàn trường Đại học Kiên Giang)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Người Đốt Đuốc Dẫn Đường Trong Đêm – Ánh Lửa Giữa Thời Hoa Lửa

(Bài viết hưởng ứng Đề án “Câu chuyện thời hoa lửa”, được tổng hợp từ các tư liệu lịch sử và hồi ức của lực lượng giao liên, thanh niên xung phong và dân công hỏa tuyến trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước.)

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi những tuyến đường vận tải chiến lược phải hoạt động chủ yếu vào ban đêm để tránh sự đánh phá của máy bay địch, có những con người âm thầm đứng giữa rừng sâu, trên những con dốc hiểm trở hoặc bên những ngầm vượt suối để dẫn đường cho bộ đội và các đoàn vận tải. Họ là những người đốt đuốc dẫn đường – những ngọn lửa nhỏ góp phần thắp sáng hành trình đi đến thắng lợi của dân tộc.

Ngày ấy, nhiều tuyến đường trên dãy Trường Sơn hoàn toàn không có ánh sáng. Những cánh rừng rậm, những con dốc quanh co và vực sâu khiến việc di chuyển vào ban đêm trở nên vô cùng khó khăn. Đặc biệt vào mùa mưa, mặt đường trơn trượt, sương mù dày đặc làm tầm nhìn bị hạn chế.

Trong ký ức của nhiều cựu chiến binh, tại những đoạn đường nguy hiểm thường có các tổ thanh niên xung phong hoặc giao liên túc trực. Nhiệm vụ của họ là hướng dẫn các đoàn người và phương tiện vượt qua những khu vực khó đi nhất.

Có những nơi không thể sử dụng đèn mạnh vì sợ bị máy bay phát hiện. Khi đó, người dẫn đường chỉ dùng những ngọn đuốc nhỏ được che chắn cẩn thận hoặc những tín hiệu đã được quy ước từ trước. Ánh sáng tuy yếu nhưng đủ để giúp mọi người nhận biết phương hướng.

Trong chiến tranh, việc giữ bí mật luôn được đặt lên hàng đầu. Vì vậy, những người dẫn đường phải rất khéo léo trong cách sử dụng ánh sáng. Họ vừa bảo đảm an toàn cho đoàn vận tải vừa tránh để lộ vị trí trước sự quan sát của đối phương.

Nhiều cựu thanh niên xung phong kể rằng có những đêm mưa rừng kéo dài, ngọn đuốc liên tục bị gió tạt và nước mưa làm tắt. Mọi người phải tìm cách che chắn để duy trì ánh sáng cho các đoàn xe và bộ đội đang hành quân.

Trong ký ức của nhiều người từng sống thời hoa lửa, hình ảnh xúc động nhất là những bóng người đứng lặng giữa màn đêm, tay cầm ngọn đuốc nhỏ bên sườn núi. Giữa không gian mênh mông của núi rừng Trường Sơn, ánh lửa ấy trở thành niềm tin và điểm tựa cho những người đang trên đường làm nhiệm vụ.

Không chỉ dẫn đường, nhiều người còn hỗ trợ vận chuyển hàng hóa, giúp đỡ thương binh hoặc tham gia sửa chữa các đoạn đường bị hư hỏng. Họ luôn sẵn sàng nhận thêm nhiệm vụ bất cứ khi nào cần thiết.

Có những thanh niên tuổi đời chỉ mười tám, đôi mươi đã gắn bó với công việc này suốt nhiều năm. Xa gia đình, sống giữa rừng sâu và đối mặt với hiểm nguy thường trực, họ vẫn giữ tinh thần lạc quan và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Nhiều lần, máy bay địch xuất hiện bất ngờ khi đoàn vận tải đang di chuyển. Những người dẫn đường nhanh chóng phát tín hiệu cảnh báo, hướng dẫn mọi người tìm nơi trú ẩn an toàn. Sự bình tĩnh và kinh nghiệm của họ đã giúp giảm thiểu nhiều tổn thất.

Không ít người đã hy sinh khi đang làm nhiệm vụ giữa các trọng điểm giao thông ác liệt. Họ ngã xuống bên những con đường mình từng ngày gìn giữ và dẫn lối. Sự hy sinh ấy lặng lẽ nhưng góp phần bảo đảm cho hàng nghìn chuyến hàng và đoàn quân tiếp tục tiến về phía trước.

Sau ngày đất nước thống nhất, nhiều tuyến đường Trường Sơn năm xưa đã trở thành những con đường rộng lớn nối liền các vùng miền của đất nước. Những nơi từng là trọng điểm bom đạn nay đã phủ đầy màu xanh của sự sống.

Tuy nhiên, trong ký ức của các cựu chiến binh, ánh đuốc giữa đêm rừng vẫn là hình ảnh không thể nào quên. Đó không chỉ là nguồn sáng dẫn đường mà còn là biểu tượng của lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến thầm lặng.

Ngày nay, khi được sống trong hòa bình và đi trên những con đường sáng đèn, thế hệ trẻ càng thêm trân trọng những đóng góp của lớp người đi trước. Những ngọn đuốc nhỏ năm xưa đã góp phần thắp sáng con đường độc lập và tự do của dân tộc.

Người đốt đuốc dẫn đường trong đêm năm ấy không trực tiếp tạo nên những chiến công vang dội, nhưng chính họ đã góp phần giữ cho những bước chân hành quân không lạc hướng. Những ánh lửa âm thầm giữa thời kỳ hoa lửa sẽ mãi là biểu tượng đẹp về lòng yêu nước và tinh thần cống hiến của con người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn