Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Người Đốt Lửa Giữa Sương Rừng

Câu chuyện về người lính dùng tín hiệu lửa đơn giản để dẫn đường và truyền tin trong rừng sâu khi không thể sử dụng thiết bị liên lạc hiện đại.

An Giang13/04/2026Nguyễn Ngọc Phụng (xã Hòn Nghệ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, Lê Văn Khoa là chiến sĩ liên lạc trong một đơn vị hoạt động ở vùng rừng núi. Do địa hình phức tạp và nguy cơ bị phát hiện cao, đơn vị thường không thể sử dụng vô tuyến khi di chuyển ban đêm.

Thay vào đó, họ dùng tín hiệu lửa nhỏ để liên lạc giữa các điểm.

Khoa là người phụ trách nhóm “đốt lửa tín hiệu”. Công việc của anh là đảm bảo các chốt liên lạc trong rừng đốt đúng giờ, đúng vị trí, đúng số lượng đốm lửa theo quy ước.

Một đêm, đơn vị cần di chuyển gấp qua một khu vực rừng dày đặc sương mù. Tầm nhìn gần như bằng không, chỉ cần lệch hướng là có thể lạc hoàn toàn.

Khoa được cử đi trước để xác định tuyến đường và phát tín hiệu. Anh lặng lẽ men theo lối mòn, vừa đi vừa quan sát dấu hiệu của các chốt đã được bố trí.

Khi đến vị trí quy ước, anh nhóm một đốm lửa nhỏ, dùng lá cây che bớt ánh sáng để tránh lộ vị trí. Đốm lửa ấy là tín hiệu “đã an toàn, tiếp tục di chuyển”.

Cả đơn vị phía sau lần lượt bám theo ánh lửa mờ trong sương. Có lúc gió mạnh thổi tắt lửa, Khoa phải giữ tay che suốt để giữ tín hiệu không gián đoạn.

Khi toàn bộ đơn vị đã vượt qua khu vực nguy hiểm, anh mới được phép dập lửa và rút lui.

Nhiều năm sau, khi nhớ lại, Khoa nói:
“Ngọn lửa nhỏ nhất đôi khi lại là thứ giữ cho cả một đội hình không bị lạc trong bóng tối.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn