NGƯỜI DU KÍCH
Ông Trần Văn Hùng từng là một du kích trẻ ở vùng Trảng Bàng – nơi đã diễn ra nhiều trận chiến ác liệt trong thời kỳ chiến tranh.
Khi mới 18 tuổi, ông đã tình nguyện tham gia lực lượng du kích địa phương. Khi ấy, ông chỉ là một chàng trai gầy gò, nhưng ánh mắt luôn toát lên sự kiên định. Ông nhanh chóng làm quen với nhiệm vụ canh gác, liên lạc và dẫn đường cho bộ đội.
Nhờ thông thuộc địa hình, ông nắm rõ từng lối mòn, bờ ruộng và con đường nhỏ quanh làng. Chính lợi thế này đã giúp ông cùng đồng đội nhiều lần thoát khỏi các đợt truy quét của địch.
Có một trận đánh mà ông không thể quên. Khi địch tổ chức càn quét lớn vào làng, nhận thấy không thể đối đầu trực diện, ông cùng đồng đội chọn cách phục kích. Họ âm thầm ẩn mình trong đêm tối, chờ thời cơ thích hợp. Khi lực lượng địch tiến vào, họ bất ngờ nổ súng rồi nhanh chóng rút lui theo những lối đi bí mật đã chuẩn bị.
Trận đánh diễn ra ngắn nhưng hiệu quả, quan trọng hơn là người dân trong làng đã kịp thời sơ tán an toàn. Sau sự kiện đó, ông Hùng càng thấm thía trách nhiệm của mình: không chỉ chiến đấu, mà còn phải bảo vệ từng mái nhà, từng thửa ruộng quê hương.
Những năm tháng ấy đầy gian khổ, có lúc thiếu ăn, có khi phải ngủ ngoài đồng, nhưng ông chưa bao giờ nghĩ đến việc bỏ cuộc. Với ông, quê hương là điều thiêng liêng nhất.
Khi hòa bình lập lại, ông trở về cuộc sống nông dân giản dị nhưng yên bình. Ông thường nhắc nhở con cháu rằng: “Phải biết trân trọng những gì đang có, vì để có được hòa bình hôm nay, ông bà đã phải đánh đổi rất nhiều.”



