Bài viết

NGƯỜI DU KÍCH GIỮ CẦU TRONG ĐÊM TỐI

Tây Ninh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, những cây cầu nhỏ trên vùng đất Long An không chỉ là nơi qua lại, mà còn là vị trí chiến lược quan trọng. Giữ được cầu là giữ được mạch giao thông, giữ được sự liên lạc giữa các lực lượng cách mạng.

Anh Tư Lộc là một du kích địa phương được giao nhiệm vụ canh giữ một cây cầu gỗ nhỏ bắc qua con kênh trong vùng.

Cây cầu ấy tuy đơn sơ, nhưng lại là con đường duy nhất nối liền hai khu vực quan trọng. Địch thường xuyên tìm cách chiếm giữ hoặc phá hủy để cắt đứt liên lạc của ta.

Nhiệm vụ của anh Tư Lộc là theo dõi mọi động tĩnh và kịp thời báo tin cho đơn vị.

Những đêm canh gác thường rất dài.

Không gian yên tĩnh đến mức chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến anh cảnh giác. Anh ngồi ẩn mình bên bụi rậm, mắt luôn hướng về phía con đường dẫn đến cầu.

Một đêm nọ, khi trăng đã khuất sau rặng tre, anh phát hiện có tiếng bước chân lạ.

Nhìn kỹ, anh thấy một toán lính địch đang lặng lẽ tiến về phía cầu. Có vẻ như chúng định bất ngờ chiếm giữ vị trí này.

Không có nhiều thời gian suy nghĩ, anh nhanh chóng bò về phía đầu cầu, chuẩn bị đối phó.

Biết rằng lực lượng quá chênh lệch, anh không chọn cách đối đầu trực diện, mà quyết định đánh lạc hướng.

Anh nổ súng từ xa, rồi nhanh chóng di chuyển sang vị trí khác, tạo cảm giác như có nhiều người đang phục kích.

Tiếng súng vang lên giữa đêm tối khiến toán lính hoang mang. Chúng dừng lại, không dám tiến lên ngay.

Trong lúc đó, anh Tư Lộc tranh thủ gửi tín hiệu báo về đơn vị.

Chỉ một lúc sau, lực lượng hỗ trợ của ta nhanh chóng tiếp cận. Bị bất ngờ, địch buộc phải rút lui.

Cây cầu được giữ vững.

Sau trận đó, người ta hỏi anh:
“Một mình mà dám đối đầu, anh không sợ sao?”

Anh chỉ cười:
“Sợ chứ. Nhưng nếu để mất cầu, anh em mình sẽ khó khăn hơn nhiều.”

Câu trả lời giản dị ấy đã nói lên tinh thần trách nhiệm của người du kích.

Trong suốt những năm chiến tranh, anh Tư Lộc tiếp tục làm nhiệm vụ, bảo vệ cây cầu như bảo vệ chính mạch sống của quê hương.

Sau ngày hòa bình, cây cầu được xây lại kiên cố hơn. Nhưng người dân Long An vẫn nhớ về những đêm tối năm xưa – khi có một người du kích âm thầm canh giữ, bảo vệ từng bước đi của cách mạng.

Câu chuyện ấy cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, có những vị trí nhỏ bé nhưng mang ý nghĩa to lớn.

Và chính những con người bình dị như anh Tư Lộc đã góp phần giữ vững từng “mạch nối” của cuộc kháng chiến.

Để rồi từ đó, “hoa lửa” tiếp tục cháy sáng, lan tỏa khắp mọi miền đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI DU KÍCH GIỮ CẦU TRONG ĐÊM TỐI | Câu chuyện thời hoa lửa