Người du kích giữ lời thề dưới tán rừng tràm
Nguyễn Văn Điều sinh năm 1937 tại một xã nghèo ven sông Hậu. Từ nhỏ ông đã chứng kiến cảnh quê hương bị càn quét, nhiều người dân vô tội bị bắt bớ. Năm 1960, ông xin tham gia lực lượng du kích xã, trở thành một trong những chiến sĩ trẻ gan dạ nhất vùng.
Nhắc đến ông, bà con trong xã vẫn nhớ câu chuyện ông kể lúc chia tay gia đình để vào chiến khu:
“Bao lâu còn giặc trên đồng mình, bấy lâu tui còn cầm súng. Hết giặc tui về làm ruộng lại.”
Trận phục kích bên bờ kinh Ngang
Cuối năm 1966, địch đem lính bảo an về đóng đồn, ngày nào cũng cho quân càn quét. Du kích xã chỉ có 6 người, súng đạn ít ỏi, nhưng ông Điều nghĩ ra cách dùng hầm chông kết hợp mìn tự chế. Một buổi tối, ông cùng hai đồng đội đào hầm suốt đêm bên bờ kinh, ngụy trang bằng lá mục.
Sáng hôm sau, đúng như dự đoán, toán lính địch đi tuần rơi vào trận địa. Cuộc phục kích thành công, du kích rút êm, dân làng thoát khỏi một cuộc bố ráp lớn. Từ đó, cái tên Nguyễn Văn Điều được nhắc đến như “con mắt của rừng tràm”, vì ông nắm địa hình từng gốc cây, từng lối mòn.
Lời hứa cuối cùng
Tháng 5 năm 1969, trong một trận chống càn lớn, ông nhận nhiệm vụ chặn hướng rút quân của địch để bảo vệ cho đơn vị chủ lực rời khỏi vòng vây. Dù bị thương nặng ở vai, ông vẫn ôm súng giữ vị trí đến phút cuối.
Đồng đội nghe ông nói khẽ trước khi hy sinh:
“Đừng lo cho tui… giặc rút rồi, mình thắng rồi…”
Ông hy sinh khi mới 32 tuổi. Năm sau, Nhà nước truy tặng ông danh hiệu Liệt sĩ, và sau đó được công nhận Anh hùng LLVTND.
Đến nay, con đường dẫn vào ngôi trường tiểu học xã được đặt theo tên ông – để trẻ con luôn nhớ có người đã ngã xuống cho chính mảnh đất này bình yên.



