Bài viết

Người Đưa Cơm Không Nhớ Tên Mình

Trong thời chiến tại khu vực Quảng Trị, có những tuyến giao liên và hậu cần hoạt động trong im lặng, nơi người dân và thanh niên xung phong mang cơm, nước, thuốc men vào các hầm trú ẩn và trận địa. Một người phụ nữ lớn tuổi ngày nào cũng mang cơm đi qua những đoạn đường bị bom cày, nhưng không ai nhớ tên bà. Điều còn lại chỉ là “người đưa cơm” xuất hiện mỗi khi cần nhất.

TP. Hồ Chí Minh15/06/2026Lý Thị Thu Trang (Trường Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bà đi qua những đoạn đường
không còn hình dạng của đường nữa.
Chỉ còn đất bị xé
và ký ức bị bỏ quên.

Trong thúng cơm là hơi ấm
được gói bằng lá chuối rách.
Không ai hỏi tên bà,
vì ai cũng bận sống sót.

Có hôm bom vừa dứt,
bà đã đứng ở đầu hầm.
Cơm còn nóng,
nhưng tay bà lạnh như đất.

Người ta nói:
“Bà này gan thật.”
Bà chỉ cười:
“Không phải gan,
là còn người phải ăn.”

Một lần bà ngã xuống
bên mép hố bom chưa kịp nguội.
Thúng cơm lăn ra đất,
không ai nhặt lại kịp.

Sau này hòa bình,
người ta dựng lại con đường.
Không tìm thấy tên bà trong sổ.
Chỉ còn câu nói cũ:
“Có một người từng mang cơm qua chiến tranh
mỗi ngày, không nghỉ.”

Không ai nhớ tên.
Nhưng ai cũng từng được sống
từ đôi tay đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn