Người đưa đò
Trong chiến tranh, bác lái đò Tư vẫn chèo đưa người qua sông bất kể hiểm nguy. Bác bảo: “Sông là đường, không thể đóng lại”. Một đêm, trời mưa lớn, có tiếng gọi yếu ớt từ bờ bên kia. Bác chèo sang, đón một phụ nữ đang ôm con. Mãi sau bác mới biết nhờ chuyến đò ấy mà đứa bé được cứu. Khi hòa bình, gia đình ấy quay lại tìm bác và tặng bác một chiếc chèo mới khắc hai chữ: “Tri ân”. Bác Tư giữ nó suốt đời.



