NGƯỜI ĐƯA ĐÒ
Nguyễn Thị Yến Nhi
Bên một dòng sông, có một người chèo đò đã giúp rất nhiều người qua lại trong những năm chiến tranh.
Con đò của ông nhỏ.
Mỗi chuyến đi chỉ chở được vài người.
Nhưng ông vẫn làm việc ngày này qua ngày khác.
Có những đêm mưa lớn, nước sông dâng cao.
Người khác khuyên ông nghỉ.
Ông nói:
“Còn người cần qua sông thì tôi còn chèo.”
Một lần, một nhóm thanh niên trẻ lên đò.
Một người hỏi:
“Bác không sợ sao?”
Ông cười:
“Sợ chứ. Nhưng cứ chèo thôi.”
Họ qua sông an toàn.
Một thời gian sau, người lái đò nghe tin một trong những thanh niên ấy đã hy sinh.
Ông lặng người.
Ông nhớ khuôn mặt chàng trai.
Nhớ câu hỏi ngày ấy.
Nhiều năm sau, con sông vẫn chảy.
Con đò cũ đã không còn.
Người lái đò cũng đã già.
Một hôm, có người trẻ đến hỏi ông về những năm tháng ấy.
Ông kể:
“Tôi chẳng làm được điều gì lớn. Tôi chỉ chèo đò.”
Người trẻ đáp:
“Nhưng nhờ bác, nhiều người đã sang được bên kia.”
Ông im lặng.
Có lẽ ông chưa bao giờ nghĩ công việc của mình lớn lao.
Ông chỉ làm điều cần làm.
Đó cũng là hình ảnh của rất nhiều con người trong thời chiến.
Họ không xuất hiện trên những trang đầu của lịch sử.
Nhưng họ âm thầm hoàn thành phần việc của mình.
Một chuyến đò.
Một bữa cơm.
Một chiếc áo.
Một con đường.
Những điều nhỏ bé ấy đã góp lại thành sức mạnh lớn lao.



