người đưa đò giữa vùng giải phóng
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên khắp đất nước Việt Nam đã xuất hiện biết bao con người bình dị nhưng mang trong mình lòng yêu nước lớn lao. Họ âm thầm góp sức cho cách mạng bằng những công việc giản đơn mà đầy hiểm nguy. Giữa thời hoa lửa ấy, câu chuyện về ông lão lái đò Nguyễn Văn Bảy trên dòng sông Vàm Cỏ đã trở thành một ký ức xúc động về tinh thần kiên cường của người dân miền Nam trong chiến tranh.
Ông Nguyễn Văn Bảy vốn là một người dân chài nghèo sống ven sông Vàm Cỏ. Cả cuộc đời ông gắn liền với chiếc ghe nhỏ và những chuyến đưa người qua sông. Cuộc sống tuy không khá giả nhưng yên bình cho đến khi chiến tranh lan rộng khắp miền Nam.
Khi quân địch tăng cường kiểm soát các tuyến đường và liên tục càn quét vào vùng giải phóng, dòng sông quê ông trở thành tuyến giao liên quan trọng của lực lượng cách mạng. Ban ngày, tàu địch tuần tra dày đặc. Ban đêm, nhiều cán bộ và chiến sĩ phải bí mật vượt sông để làm nhiệm vụ.
Dù tuổi đã ngoài năm mươi, ông Bảy vẫn tình nguyện tham gia giúp cách mạng. Với kinh nghiệm sông nước lâu năm và thông thuộc từng con rạch nhỏ, ông trở thành người đưa đò bí mật cho bộ đội hoạt động trong vùng.
Chiếc ghe gỗ cũ kỹ của ông ban ngày dùng để chở cá và người dân nhằm che mắt địch. Nhưng khi màn đêm buông xuống, nó lại âm thầm đưa cán bộ, thương binh và tài liệu vượt qua dòng sông đầy hiểm nguy.
Nhiều đêm nước chảy xiết, pháo sáng từ phía địch liên tục quét trắng cả mặt sông. Chỉ cần sơ suất nhỏ, chiếc ghe có thể bị phát hiện bất cứ lúc nào. Nhưng ông Bảy chưa bao giờ từ chối nhiệm vụ.
Người dân trong vùng thường nói:
“Có ông Bảy chèo ghe là bộ đội yên tâm vượt sông.”
Một đêm mùa mưa năm 1970, ông nhận nhiệm vụ đặc biệt: đưa một tổ cán bộ cùng tài liệu quan trọng sang vùng giải phóng phía bên kia sông trước khi trời sáng.
Đêm ấy mưa lớn, gió mạnh khiến mặt sông nổi sóng dữ dội. Xa xa, ánh đèn từ tàu tuần tra địch vẫn di chuyển liên tục trên mặt nước.
Ông Bảy lặng lẽ chèo ghe men theo những rặng dừa nước để tránh bị phát hiện. Trên ghe, mọi người đều im lặng tuyệt đối, chỉ còn tiếng mái chèo khua nhẹ giữa dòng nước đen đặc.
Khi chiếc ghe đi gần tới bờ bên kia, bất ngờ một chiếc tàu tuần tra địch xuất hiện và chiếu đèn thẳng về phía họ. Tiếng quát lớn vang lên giữa màn đêm khiến mọi người căng thẳng.
Biết khó tránh khỏi nguy hiểm, ông Bảy nhanh chóng cho ghe rẽ vào một con rạch nhỏ đầy lau sậy. Nhưng tàu địch đã phát hiện dấu vết và bắt đầu nổ súng truy đuổi.
Tiếng đạn vang lên chan chát trên mặt nước. Một chiến sĩ trên ghe bị thương ở vai. Trong tình huống nguy cấp ấy, ông Bảy vẫn giữ bình tĩnh chèo ghe len lỏi qua những con rạch hẹp mà chỉ người dân địa phương mới thông thuộc.
Ông vừa chèo vừa động viên mọi người:
“Còn tới được bờ là còn hy vọng.”
Sau gần một giờ truy đuổi căng thẳng, chiếc ghe cuối cùng cũng thoát khỏi sự truy kích của địch và cập được vào bến an toàn.
Các cán bộ nhanh chóng chuyển tài liệu vào căn cứ. Nhưng khi mọi người quay lại thì phát hiện ông Bảy đã gục xuống phía cuối ghe. Một viên đạn đã trúng vào ngực ông từ lúc nào mà ông vẫn cố gắng chèo ghe cho đến khi hoàn thành nhiệm vụ.
Trước lúc nhắm mắt, ông chỉ kịp nhìn dòng sông quê hương rồi khẽ nói:
“Đưa được các chú qua sông là tôi yên lòng rồi…”
Người lái đò già ấy đã mãi mãi nằm lại bên dòng Vàm Cỏ trong đêm mưa năm ấy.
Sự hy sinh của ông khiến cả vùng quê xúc động. Với người dân nơi đây, ông không chỉ là một người chèo đò bình dị mà còn là biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của người dân miền Nam thời kháng chiến.
Sau ngày đất nước thống nhất, dòng sông Vàm Cỏ trở lại yên bình với những chuyến ghe xuôi ngược mỗi ngày. Nhưng người dân ven sông vẫn luôn kể cho con cháu nghe về ông lão lái đò năm xưa đã hy sinh để bảo vệ cán bộ cách mạng.
Câu chuyện về ông Nguyễn Văn Bảy là hình ảnh đẹp của những con người bình dị trong thời hoa lửa. Họ không cần những điều lớn lao hay danh vọng, chỉ mang trong tim tình yêu quê hương sâu sắc và sẵn sàng hy sinh cho độc lập tự do của dân tộc.
Ngày nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình càng cần biết trân trọng hơn những hy sinh to lớn ấy. Những câu chuyện lịch sử sẽ mãi là ngọn lửa nhắc nhở mỗi người Việt Nam phải sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước và không bao giờ quên những năm tháng hào hùng của dân tộc.



