Người đưa đò không tên
Bến sông năm xưa từng là ranh giới giữa vùng địch và vùng ta. Có một người đàn bà lặng lẽ chèo đò, đêm nào cũng qua lại.
Không ai biết tên bà, chỉ gọi là “bà lái đò”.
Một hôm, đò bị trúng pháo, bà biến mất giữa sông.
Vài tháng sau, người ta tìm thấy chiếc mái chèo trôi dạt về bờ, khắc hai chữ:
“Đừng quên.”
Từ đó, mỗi khi nước sông lên, người dân lại thắp nhang bên bến – cho người đàn bà không tên mà cả làng nợ một mạng sống.



