Người đưa đò năm ấy
Đây là tác phẩm hư cấu, lấy cảm hứng từ bối cảnh lịch sử Việt Nam trong thời kỳ kháng chiến.
Con sông quê rộng không quá trăm mét, nhưng trong những năm chiến tranh, đó là tuyến vận chuyển quan trọng nối liền căn cứ với vùng giải phóng. Ban ngày, mặt sông yên ả. Ban đêm, từng chuyến đò lặng lẽ đưa cán bộ, thương binh và lương thực sang bờ bên kia.
Người lái đò là ông Ba, đã ngoài năm mươi tuổi. Mái tóc bạc sớm, đôi bàn tay chai sần vì bao năm cầm mái chèo. Ông không cầm súng, nhưng ai trong vùng cũng biết mỗi chuyến đò của ông đều mang theo niềm hy vọng.
Đêm nào cũng vậy, khi trăng vừa khuất sau rặng dừa, ông lại chống đò ra giữa sông. Mỗi nhịp chèo đều nhẹ đến mức mặt nước chỉ gợn những vòng sóng nhỏ.
Một đêm cuối năm, đơn vị cần chuyển gấp ba thương binh sang bờ bên kia để kịp phẫu thuật. Đúng lúc chiếc đò ra giữa dòng, pháo sáng bất ngờ bùng lên, soi trắng cả khúc sông.
Một chiến sĩ trẻ lo lắng:
– Bác Ba, mình quay lại đi!
Ông lắc đầu:
– Quay lại cũng không kịp. Chỉ còn cách bình tĩnh.
Ông khéo léo đưa chiếc đò áp sát vào những bụi lục bình trôi giữa dòng. Mọi người cúi thấp người, nín thở. Khi ánh pháo sáng tắt, ông lại tiếp tục chèo, chậm rãi nhưng dứt khoát.
Gần sáng, chiếc đò cập bến an toàn.
Ba thương binh được đưa đến bệnh xá kịp thời.
Một người nắm lấy tay ông Ba:
– Bác đã cứu chúng cháu.
Ông chỉ cười hiền:
– Bác chỉ là người đưa đò. Người giữ nước là các cháu.
Sau ngày hòa bình, cây cầu bê tông bắc qua dòng sông. Không còn ai phải đi đò như trước.
Ông Ba đã già, không còn chèo nổi nữa. Nhưng mỗi chiều, ông vẫn ra ngồi bên bến cũ nhìn dòng nước lặng lẽ trôi.
Đám trẻ trong làng thường chạy đến hỏi:
– Ông ơi, ngày xưa ông có sợ không?
Ông nhìn cây cầu mới rồi đáp:
– Có chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà không chèo đò, thì biết bao người sẽ không đến được bờ bên kia.
Đám trẻ im lặng.
Các em hiểu rằng, có những cây cầu được xây bằng bê tông, còn có những cây cầu được dựng nên từ lòng dũng cảm của con người.
Thông điệp: Mỗi người đều có thể góp phần làm nên chiến thắng bằng công việc bình dị của mình. Không phải ai cũng cầm súng, nhưng ai cũng có thể trở thành người giữ gìn Tổ quốc.
⸻



